“Cho nên nói, cái chủng loại như ngươi thật ti tiện, cơ thể thì yếu, còn không có não!”
Trong ánh mắt ma vật hắc bì hiện lên sự tức giận, sau đó từ từ cúi đầu xuống, khiêm tốn nói.
“Đại nhân nói đúng…”
Ma chủng mặt không cảm xúc nhìn ma vật hắc bì, sau đó nói.
“Ngươi, mau đi đóng trận ma khí lại.”
Nghe thấy câu nói, ma vật hắc bì lập tức kinh ngạc!
“Nhưng mà, đại nhân…”
Câu nói còn chưa nói hết, liền ngay lập tức bị Ma chủng cắt ngang.
“Chỉ cần không chịu tấn công, từ bên ngoài sẽ không thể thấy trận ma khí đáng đóng hay mở, cứ theo lời ta mà làm!”
Lời vừa nói xong, ma chủng lập tức phát động một làn sóng tinh thần.
Toàn bộ thằn lằn hai chân trong Thành phố Ma lập tức cử động, toàn bộ thằng lắn hai chân dưới cấp 4 đều bò lên thành phố ma, còn thằn lằn cấp 4 và 5, vẫn nằm im như cũ trong thành phố Ma không động đậy.
Nhìn thấy vậy, trong mắt ma chủng lập tức lóe lên sự hung tàn.
“Các người không phải muốn điểm tích lũy hay sao? Có ngay đây! Nhưng mà, đừng có ôm lắm rồi chết!”
Sau đó, Ma chủng lập tức kích hoạt kỹ năng.
Sương mù chiến tranh ( cấp C, năng lực chủ động): Tạo ra một khu vực rộng lớn bao phủ bởi sương mù, khu vực này không thể di chuyển, đồng thời miễn nhiễm với đa số các thủ đoạn phát hiện bằng hình ảnh!
Khi sương mù gần như bao phủ hết một nửa thành phố Ma, những máy không người lại mất đi hiệu quả!
Tất cả mọi thứ xảy ra ở thành phố Ma tất nhiên không thoát khỏi ánh mắt của quân đội.
Nhìn thành phố Ma dần dần bao phủ bởi sương mù, Văn Vũ lập tức lấy máy bộ đàm ra hỏi.
“Có biện pháp đối phó nào không?”
“Còn có biện pháp đối phó nào khác…”
Cuồng Lưu trả lời bất cẩn.
“Không phái người vào trong xem à?”
“Cậu đi đi?”
Văn Vũ phản ứng lại, thực lực mạnh mẽ vào thì không ra được, mà yếu, thì đến ven thành phố Ma cũng chưa vào được đến.
“Máy không người lái muốn vào, nhưng bị bắn rơi ở khoảng cách xa, bên ngoài không thấy gì cả. Nhưng không sao,bởi vì ma vật trong thành phố đang tràn ra, kế hoạch luyện binh của chúng ta bắt đầu, Văn Vũ, chăm sóc bên cậu nhá…”
“Đặc biệt là Tiểu Tuyết, đừng để cô ấy chết…”
“Nói Tiểu Tuyết không phải là tình nhân của anh đúng không?”
Cuồng Lưu im lặng một lúc, nói luôn ra một chữ.
“Cút!!!!”
Sau khi nói chuyện đùa cợt với Cuồng Lưu, tốc độ bay của Tinh tăng lên.
Bây giờ ma vật trong thành phố Ma đã tràn ra khỏi lá chắn bảo vệ như những gì Văn Vũ dự đoán, vậy điểm tích lũy, Văn Vũ thu được đợt điểm này chắc rồi!
Còn liên quan đến trận ma khí—— – cũng chính là nơi sinh ra lá chắn ma khí đã bị đóng lại, thì quân đội vẫn chưa biết chuyện…
…
Tình báo ở tiền tuyến, thằn lằn hai chân lao ra từ thành phố ma, quả đúng như dự đoán của chi huy, vừa ra khỏi thành, lập tức tản ra bốn xung quanh, thành hàng chục hoặc hàng trăm đội, tách biệt nhau, bò nhanh và xa về các hướng.
Đối với những ma vật bò như này, thì không thấy có hiện tượng gì của ma vật cấp cao, quân đội giải thích có thể là chỉ huy đám ma vật này ở trong thành phố Ma, muốn tập hợp lại tất cả ma vật cấp cao, rồi sau đó xông đến thẳng trạm canh gác. Mà nơi tập trung này chính là trung tâm sương mù!
Cuồng Lưu vẫn cưới nói đến lúc đó vũ khí hạt nhân của quân đội cũng có chỗ dùng đến rồi.
Văn Vũ lúc này không nói gì, bởi vì Văn Vũ không nghĩ ra được nguyên nhân.
Cùng với tốc độ bay của Tinh tăng lên, rất nhanh, Văn Vũ liền phát hiện ra thằn lằn hai chân đang bò rất nhanh phía trước.
“Giết bọn chúng!”
Cùng với mệnh lệnh của Văn Vũ, Tinh xông thẳng đến, như một ngôi sao băng, sau đó phun long viêm trong miệng ra.
Trận chiến kết thúc.
…
Dưới đất, Tinh và Độc nhãn đang ăn một bữa lớn.
Gần 100 con thằn lằn hai chân, đủ cho hai tên nhóc này no bụng, mà bên trong không có con ma vật cấp 4 nào, Văn Vũ chỉ yêu cầu hai hồn sủng nhặt cho cậu một nửa số ma tinh cấp ba, còn những chuyện khác không nói đến.
Những ma tinh khác, coi như cho hai sủng vật chút lợi lộc.
Văn Vũ ngay lúc đó, đang nhìn xác của thằn lằn hai chân cấp ba.
Đứng gần quan sát, Văn Vũ không thể không thừa nhận, cái tên thằn lằn hai chân rất phù hợp và thực tế.
Lớp da bóng màu xám trắng, bên trên còn có chất dịch buồn nôn, hai cái chân vừa thô vừa to mà còn ngắn, đủ để chống đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể.
Những cái móng vuốt sắc bén kia, chứng tỏ mấy con thằn lắn hai chân kia chắc chắn là những kẻ đào bới!
Văn Vụ nhẫn nhịn mùi hôi thối, dùng lực mở miệng một con thằn lằn hai chân ra.
Những chiếc răng nhọn hoắt xếp thành hình ngoằn ngèo trong miệng, dùng tay cảm nhận một chút độ sắc bén của mấy cái răng.
Sờ không có cảm giác gì, nhưng khi Văn Vũ dùng chút lực, liền cảm thấy trên tay có chút châm chích!
Đúng là sắc bén!
Lại nhìn lưỡi của con thằn lằn hai chân.
Chương 409 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]