“Anh nói gì? Tôi nghe không rõ …”
Văn Vũ xua xua tay, tỏ ý lời mình nói không quan trọng.
“Hả? Anh nói gì …”
Còn chưa đợi Tiểu Tuyết nói xong, một lượng cát lớn bay thẳng vào miệng Tiểu Tuyết, khiến Tiểu Tuyết ho sặc sụa.
Văn Vũ đột nhiên bất lực lắc đầu.
Vụ nổ hạt nhân vừa rồi đã gây ra một số thiệt hại cho thính giác của đám đông có mặt, nhưng tình trạng này sẽ sớm được khôi phục.
Nghĩ tới đây, Văn Vũ không để tâm tới Tiểu Tuyết không ngừng phun ra cát, lập tức nhìn về kim tự tháp thằn lằn 2 chân ở phía xa.
Văn Vũ muốn xem rốt cuộc uy lực của vũ khí hạt nhân gây ra những thiệt hại gì cho kim tự tháp này.
Đáng tiếc …
Kim tự tháp thằn lằn 2 chân, không hề tổn thất!
Trong tiền đồn bộ chỉ huy tác chiến.
Phương Văn Hải dĩ nhiên cũng nhìn thấy toàn bộ quá trình dội bom hạt nhân vào kim tự tháp thằn lằn 2 chân.
Theo kế hoạch ban đầu, đầu đạn hạt nhân tương đương 10 triệu tấn đã bất ngờ bị bắn phá vào kim tự tháp thằn lằn 2 chân.
Sau đó màn hình lớn mở ra.
Toàn bộ sở chỉ huy tác chiến đều im bặt, tất cả mọi người đang chờ đợi kết quả của quả bom hạt nhân này!
Một lúc sau, khi màn hình được chuyển trở lại, những gì Phương Văn Hải nhìn thấy là một kim tự tháp thằn lằn 2 chân vẫn đứng yên tại chỗ mà xếp chồng lên nhau!
Vũ khí hạt nhân vốn không gây ra thiệt hại quá lớn đám thằn lằn 2 chân này.
Thiệt hại duy nhất gây ra chính là khi bom hạt nhân phát nổ, sức mạnh khổng lồ sinh ra va chạm với lá chắn ma khí, sức mạnh khổng lồ tạo ra sẽ nghiền nát thằn lằn 2 chân ở gần trận ma khí.
Ngoài ra, không có bất kỳ hiệu quả nào …
Thấy lá chắn ma khí vẫn sáng trên màn hình, Phương Văn Hải chỉ cảm thấy khóe miệng chua xót.
“Thông báo cho tất cả nhân viên chiến đấu của toàn bộ tiền đồn nhanh chóng sơ tán!”
Sau khi bình tĩnh ra lệnh, Phương Văn Hải do dự vài giây rồi nói lần nữa.
“Kêu tất cả nhân viên dưới cấp 3 sơ tán, thông báo viện Khoa học, khởi động quân đoàn cơ giới người nhân bản! Thông báo tổng bộ, để 3 lực lượng đặc công quân đội tiến vào bảo địa, đồng thời gửi thêm tiếp viện với vũ khí, đạn dược và thiết bị! Thông báo cho Kaldor và tư lệnh Lâm, lập tức mở lối vào bảo địa, thông báo cho pháo binh số 2, lập tức bắn một quả bom hạt nhân nặng 20 ngàn tấn!”
Nghe Phương Văn Hải nói, một viên tham mưu phía sau lập tức phản bác.
“Bây giờ khoảng cách khá gần, vũ khí hạt nhân tương đương 20 ngàn tấn, hiệu quả sát thương đã có thể ảnh hưởng tiền đồn, có thể giảm bớt lượng bom hạt nhân đi một chút …”
Nghe xong, Phương Văn Hải đột ngột lắc đầu.
“Lúc nãy tôi nói sơ tán nhân viên không tham gia chiến đấu, chính là để họ không bị ảnh hưởng bởi vũ khí hạt nhân. Còn trên cấp 3 thì có thể chịu được dư âm của vũ khí hạt nhân.
Phương Văn Hải khựng lại, sau đó nghiêm túc nói.
“Còn nữa, bây giờ anh không nên phản bác quyết định của tôi, mà là nhanh chóng chấp hành mệnh lệnh đi!”
Tiếng gào thét của chức nghiệp giả cấp 4 khiến mọi người có mặt đều câm nín.
“Mau lên! Mau lên đi!”
Giọng của Phương Văn Hải ngày càng to, nhân viên quân đội có mặt lập tức hành động!
Phương Văn Hải mặc kệ sự bận rộn phía sau, anh ta quay đầu lại, nhìn thẳng vào kim tự tháp đã xếp chồng lên nhau lần nữa và siết chặt 2 tay.
Tình hình dường như đã vượt ra ngoài dự đoán của quân đội……
Trên chiến trường tiền tuyến, Văn Vũ nhìn thẳng kim tự tháp thằn lằn 2 chân lại di chuyển ở phía xa, sau đó nhìn về đám chiến sĩ quân đội phía sau mơ màng đứng lên, khóe miệng cậu nở nụ cười chua xót.
“Bom hạt nhân, không hiệu quả …”
Nghe Văn Vũ nói vậy, động tác dụi mắt cho cát rơi ra của Tiểu Tuyết bỗng dưng khựng lại, cô run rẩy hỏi.
“Không thể nào, vũ khí hạt nhân, đã là vũ khí nóng cấp cao của loài người, nếu bom hạt nhân không hiệu quả, vậy thì …”
Nếu bom hạt nhân trở nên vô hiệu, điều này có nghĩa là hình thức chiến tranh sẽ được chuyển đổi từ cuộc tấn công theo phép đo khoảng cách mà con người sở trường, thành một phương thức chiến tranh thời hậu mạt thế!
Chức nghiệp giả … và ma vật … trực tiếp giáp lá cà!
Máu tanh, tàn khốc, thương vong cực lớn!
“Chắc vẫn còn vũ khí hạt nhân có uy lực lớn.”
Có một giọng nói ở đằng xa, một hình người chui ra khỏi cát.
“Hệ thống chiến tranh khoa học và công nghệ của con người, chưa tới cấp 5 thì sẽ không tuyên bố kết thúc.”
Bóng người leo ra, cơ bản không màng cát bụi trên người, chỉ nhìn thẳng về phía kim tự tháp thằn lằn 2 chân, đồng thời trong miệng lẩm bẩm.
Tên này chính là chiến sĩ số 2 của quân đội – Hách Vân.
Nghe Hách Vân nói vậy, Văn Vũ cũng không lên tiếng.
Mãi tới khi Hách Vân lên tiếng lần nữa.
“Lão đại, bây giờ chúng ta nên làm sao đây …”
Quen nhau một tuần, thực lực của Văn Vũ hoàn toàn thuyết phục chàng trai trẻ hay soi mói.
Chương 421 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]