Bây giờ trong mắt Hách Vân, thực lực của Văn Vũ đã có thể sánh ngang với Cuồng Lưu.
Còn đối với xưng hô của Văn Vũ, cũng từ quan lớn ban đầu trở thành lão đại hiện tại.
Nghe Hách Vân nói vậy, Văn Vũ trực tiếp sờ vào máy thông tin.
Đáng tiếc, dưới ảnh hưởng của một lượng lớn bức xạ, chỉ có một âm thanh chói tai trong máy thông tin vang lên.
Đặt lại máy thông tin vào lòng, Văn Vũ nhìn các chiến sĩ đang nhìn chằm chằm vào kim tự tháp thằn lằn 2 chân thấp thoáng xa xa với vẻ mặt kinh ngạc, cậu bình tĩnh nói.
“Mọi người hãy nghe tôi nói.”
Âm thanh không lớn, nhưng cảm giác yên tĩnh trong giọng nói vẫn khiến những chiến sĩ này nhìn về phía Văn Vũ.
“Tình hình bây giờ, mọi người cũng thấy rồi. Tôi không muốn nói những lời nhảm nhí chuyện chúng ta nhất định sẽ thắng lợi, vì theo tính toán của tôi, với tiến độ của kim tự tháp thằn lằn 2 chân này, thứ này rất có thể không cách nào ngăn chặn được. Cũng có nghĩa là, thằn lằn 2 chân cấp 5 này chắc chắn sẽ tiến vào tiền đồn!”
“Nhưng tôi muốn nói một câu, theo kế hoạch tác chiến ban đầu thì thứ này vốn không phải mục tiêu chiến lược của chúng ta, mà nên là mục tiêu tác chiến của bộ chỉ huy.”
“Từ thực lực cho thấy, chúng ta cũng không ngăn được năng lực của tên này.”
Nói tới đây, Văn Vũ hơi khựng lại, nhìn đôi mắt đờ đẫn của các chiến sĩ quân đội rồi cậu lại lên tiếng lần nữa.
“Nhưng mọi người biết điểm mạnh nhất của loài người chúng ta là gì không?”
Nghe Văn Vũ hỏi vậy, mọi người có mặt đều im bặt.
“Nằm ở sự hợp tác và phân công rõ ràng.”
“Thứ đó …”
Văn Vũ chỉ về kim tự tháp thằn lằn 2 chân ở phía xa mà to tiếng.
“Chúng ta không giải quyết được. Nhưng tôi tin, bộ chỉ huy quân đội chắc chắn đã có phương án giải quyết! Đây là chuyện chắc chắn!”
Thật ra thì Văn Vũ vốn không biết phương án giải quyết của quân đội trong chuyện này, nhưng bất luận là có hay không thì bây giờ chỉ có thể nói là có thôi!”
“Chúng ta bây giờ nên giao tên kia cho người của bộ chỉ huy quân đội tới giải quyết. Sau này chúng ta cần ngăn thằn lằn 2 chân ở chiến trường tiền tuyến! Đây mới là việc chúng ta có thể làm, cũng là việc chúng ta nên làm!”
Nghe Văn Vũ nói vậy, hiện trường bỗng nhiên lặng ngắt như tờ.
Ừm, theo góc độ của Văn Vũ thấy thì hơi xấu hổ.
Sự thật chứng minh, Văn Vũ không giỏi diễn thuyết cho lắm … Hơn nữa, chiến sĩ quân đội không được dao động.
Cũng may, hiện trường còn có những người khác.
Nghe Văn Vũ nói vậy, Tiểu Tuyết đột nhiên vỗ tay, thu hút ánh nhìn của đa số mọi người, sau đó dùng giọng lanh lảnh của mình mà chậm rãi nói.
“Từ lúc mọi người vào quân đội, mọi người chính là một quân nhân, một chiến sĩ, một gười anh hùng sẵn sàng hy sinh vì Hoa Hạ!”
“Tôi biết mọi người đang nghĩ gì, tôi cũng biết mọi người đang lo lắng điều gì.”
“Một khi tiền đồn bị công phá, lối ra bảo địa sẽ bị mấy tên đó chặn. Chúng ta rất có thể sẽ thành cá trong chậu, không cách nào thoát được.”
“Nhưng điều mà tôi cần nhắc nhở mọi người đó là, nếu chúng ta không chiến đấu, chỉ giống như bây giờ, nhìn kim tự tháp thằn lằn 2 chân ở phía xa kia, không ngừng run lẩy bẩy, vậy thì, cuối cùng người chết chắc chắn là chúng ta!”
“Quân đội có một khẩu hiệu tuyên truyền như vầy: Làm lính thì không sợ chết, sợ chết thì không làm lính!”
“Nhưng tôi còn muốn nhắc nhở mọi người một câu, trong thế giới thế đạo, càng sợ chết thì chết càng nhanh!”
“Cho nên bây giờ, vì cái mạng nhỏ của chính mình, mau cầm vũ khí lên, chuẩn bị chiến đấu!”
Giọng của Tiểu Tuyết ngày càng lớn, mãi tới cuối cùng mới quát tháo những chiến sĩ này.
Thực tế đã chứng minh, những chiến sĩ quân đội này vẫn có một số phẩm chất cơ bản, cho dù một số người gia nhập làm binh sĩ quân đội sau mạt thế, sau một thoáng suy nghĩ, họ nhanh chóng sắp xếp hàng ngay ngắn, rồi xếp nghiêm chỉnh đứng trước mặt Văn Vũ.
Nhìn thấy cảnh này, Văn Vũ gật đầu.
Không nói gì khác, chỉ nói tố chất của những người này thì có thể nhìn ra, quân đội còn sức chiến đấu rất mạnh và sự gắn kết chặt chẽ.
Một lúc sau, Văn Vũ lên tiếng.
“Quân đội sẽ không thua. Chúng ta cũng sẽ không chết. Nhưng bây giờ, chúng ta cần làm chuyện chúng ta nên làm.”
“Đó chính là, xử lý thằn lằn 2 chân xuất hiện tại chiến trường tiền tuyến, ngăn chặn chúng tập hợp và tấn công tiền đồn!”
“Bây giờ bắt đầu chia nhóm.”
Văn Vũ nói xong, trực tiếp lấy bản đồ đưa cho Tiểu Tuyết.
Chuyện này vẫn cần giao cho nhân viên chuyên nghiệp làm!
Văn Vũ đang khua chuông gõ mỏ, sắp xếp nhóm cho đám binh sĩ này.
Lối vào bảo địa tại tiền đồn, binh sĩ cấp thấp và nhân viên kỹ thuật lần lượt bắt đầu tách nhau ra.
Trong tiền đồn, đám người này không quá đông, sau khi sơ tán có trật tự, trong một khoảng thời gian ngắn, những nhân viên này đã được sơ tán.
Sau đó, làn sóng bom hạt nhân thứ 2 nổ ra!
Một quả bom hạt nhân có sức công phá tương đương 20 ngàn tấn quả là đáng sợ!
Lúc này kim tự tháp thằn lằn 2 chân, đã đạt tới vị trí giữa thành phố ma và tiền đồn, vẫn còn đang tiến lên cực nhanh.
Khi một quả bom hạt nhân mới phát nổ, toàn bộ khu bảo địa tiền đồn đều chấn động.
Đám người của Văn Vũ ở chiến trường tiền tuyến, dĩ nhiên cũng quan sát được vụ nổ hạt nhân này!
Chương 422 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]