Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 426: CHƯƠNG 426: 3 ĐẠI ĐỘI ĐẶC CHIẾN

Sự thật đã chứng minh, tình hình của đội quân tiền tiêu giống như những gì mà Văn Vũ suy nghĩ, sắp biến thành một chiến trường Tu La rộng lớn!

Lúc này, đội quân tiền tiêu đang cùng với quân đội sửa chữa và tiếp viện, đã tạo nên một thành lũy sắt thép kiên cố!

Tường thành cao ngất, đâu đâu cũng là vũ khí ma quỷ cải tiến thành vũ khí hạng nặng, ở trong thành thị, vô số tên lửa đạn đạo đang bắn liên tục.

Các binh sĩ và vũ khí đang vận chuyển ồ ạt về phía đội quân tiền tiêu, đảm bảo tập trung hỏa lực về đội quan tiền tiêu.

Hơn nữa, còn có mấy trăm người nhân bản mặc áo thép cũng được vận chuyện đến chỗ đội quan tiền tiêu, sau đó dưới sự khống chế của Ngụy Thiên nhanh chóng hăng hái đi về phía trước!

Mà trên tường thành đã có thêm ba chức nghiệp giả đứng kế bên Phương Văn Hải.

Một người vừa mới đi đến, đầu tiên là trợ giúp cho đội đặc nhiệm ma đạo sư - Thẩm Nghị!

Quân đội đã khống chế Bảo Địa này, trong đó không thiếu một lượng lớn sản xuất quyển trục chức nghiệp bí ẩn chuyên chức!

Mà ma đạo sư chính là quân đội khống chế Bảo Địa đó nên sản sinh ra một số chức nghiệp đặc biệt!

Quân đội, không chỉ có vũ khí nóng, bọn họ là người có phản ứng nhanh nhất ở thời Mạt thế, thay đổi cũng nhanh nhất, quân đội đang mạnh mẽ đồng thời phát triển vũ khí nóng, đối với chức nghiệp và cột đá trao đổi thăm dò và ứng dụng cũng chưa bao giờ ngừng!

Mà ở bên người Thẩm Nghị, có một người thân cao hai mét trở lên, giống như người khổng lồ một tay cầm khiên, một tay cầm rìu.

Bản thân là một người da vàng, có dáng vóc cao, cường tráng như vậy, cũng thật là hiếm thấy!

Vị này chính là một người có chức nghiệp trong 3 đại đội đặc biệt, có năng lực phòng ngự và năng lực vật lộn, đội trưởng đội Trùng Thuẫn của Đội đặc chiến - Tào Lăng.

Lúc này, Tào Lăng đang ở chỗ Phương Văn Hải thảo luận về phương án khai thông với tiền tuyến.

Trái lại, Thẩm Nghị đứng kế bên thấy một màn như vậy, nhịn không được bĩu môi, cũng nhỏ giọng nói:

"Cái người tên Tào Lăng kia thật sự có thể hóa trang, guống như biến mình thành một người…mà ai cũng không biết mình là ai!”

Cũng không kỳ dị như Thẩm Nghị nói, thật ra cái người tên Tào Lăng kia chính là sau khi Mạt thế là nhân viên của Đội đặc biệt, trước kia là một đồ tể, nói gì mà có năng lực quân sự, đúng là nói ra để bị che cười.

Âm thanh tuy nhỏ nhưng Tào Lăng đứng ở phía trước đã nghe được không ít, quay đầu lại hung hăng nhìn Thẩm Nghị, nhưng lại đổi lấy ngón tay giữa của Thẩm Nghị.

Nhìn thấy như vậy, Phương Văn Hải nhịn không được ho khan hai tiếng.

Tuy nhìn hai người không phải hợp nhau nhưng Phương Văn Hải biết trên thực tế, hai người này là chiến sĩ đệ nhất của quân đội, giao tình rất tốt, mấy hành động này chỉ vui đùa mà thôi.

Trái lại một bên có một người trung niên có vẻ mặt nghiêm túc nói

"Muốn chúng tôi làm gì sao?”

Nghe giọng nói này, Phương Văn Hải gật đầu.

"Theo những gì chúng ta nhận được từ phía tình báo, những con thằn lằn hai chân này có khả năng là do người khống chế. Một khi đã chiến đấu thì e là cần các ông giết thủ lĩnh của bọn chúng…”

Nói đến đây, Phương Văn Hải hơi do dự một chút, nhưng cũng không nói thêm chuyện gì, chỉ nhìn về phía người trung niên lúc nãy.

Người trung niên thoáng gật đầy, chậm rãi nói:

"Chức trách sở tại!”

Thân là quân đội có số người ít nhất trong đội Đặc Chiến, nhân số của tiểu đội Ảnh Thứ chỉ có mấy chục người, nhưng mà đây là năng lực ám sát đều là số một số hai, chuyện này giao cho bọn họ, Phương Văn Hải rất yên tâm.

Lại nhìn những quân nhân đã tụ tập lại, Phương Văn Hải nói với người lính truyền tin.

"Cuồng Lưu và Văn Vũ khi nào có thể rút về?”

"Có lẽ cần thêm mấy tiếng nữa, đường về không dễ đi."

Phương Văn Hải gật đầu, lại nói: "Cửa vào Bảo địa khi nào thì mở nữa?”

"Cần khoảng một tiếng nữa, trước mắt Kadlor đang tiến hành làm cái đó, mà tham mưu Lâm cũng đã dặn dò các quốc gia khác.”

Nghe hai tin tức này, Phương Văn Hải im lặng tính toán một chút, sau đó nói với mọi người.

"Như thế, bây giờ bắt đầu, nhiệm vụ của chính ta là quân đội tiền tiêu phỏng thụ ở trạm một tiếng trở lên, dù quân đội tiền tiêu thủ không được, ít nhất cũng không để những thứ ma quái này công phát thành trung tâm.”

"Yên tâm, có chúng tôi ở đây, việc này nhỏ thôi!”

Người lên tiếng là Thẩm Nghị, nhưng mà biểu cảm rất thận trọng, chuyện này có thể thấy rõ những gì nghĩ ở trong lòng tuyệt đối không giống những gì có thể diễn ra trên mặt.

Tào Lăng cũng gật nhẹ.

"Phòng thủ là sở trường của chúng tôi!”

Nghe thấy mấy câu này, Phương Văn Hải im lặng, chỉ nhìn thằn lằn hai chân đang gần tiếp cận, trong miệng lẩm bẩm nói.

"Bắt đầu…”

Bầu trời oanh tạc bởi mưa đạn, nhưng những thứ này cũng cũng không gây tổn thương gì nhiều cho thằn lằn hai chân.

Chương 426 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!