Dù sao, thân thể cấp 5 đã có khả năng miễn dịch với uy lực của vũ khí nóng!
Tuy lực sát thương của đạn rất mạnh nhưng nếu không bắn trung đỉnh đầu của thằn lằn hai chân, thì chỉ nhờ vào lực nổ mạnh cùng với song xung kích thì cũng không làm gì được chúng!
Lại thêm năng lực sinh sản của thằn lằn hai chân, thằn lằn hai chân cấp năm chết đi thì biến thành thằn lằn hai chân cấp bốn, đạn đạo công kích càng tăng thêm số lượng!
Lúc khói lửa đạn bay đầy trời, thằn lằn hai chân đã đi tới gần phòng tuyến thứ nhất của quân đội.
Phòng tuyến thứ nhất là địa lôi!
…
"Bùm!”
"Bùm!”
"Bùm!!!!”
Tiếng nổ mạnh ở phía trước tiền tiêu nhanh chóng vang lên, vô số tia lửa và mảnh đạn phóng lên trời, trận đầu tiên đã để lại thương tích trên người thằn lằn hai chân.
Nhưng đáng tiếc là tác dụng không lớn!
Tuy là những quả địa lôi này đã trải qua quá trình nghiên cứu cải tiến của nhân viên khoa học nhưng lực sát thương này vẫn không thể hủy diệt được cá thể sinh vật cấp năm!
Chô nên, là sóng ma vật thứ nhất đã làm nổ hết trận địa lôi mà quân đội bố trí.
Thấy cảnh này, khóe mắt của Phương Văn Hải cũng nhảy lên, ngay cả ba đội trưởng của 3 đại đội Đặc Chiến đã thấy những con thằn lằn hai chân này qua video cũng đã không còn lỗ mãng như trước.
"Sinh vật cấp năm à…”
Tào Lăng nghiêm túc nói
"Có thể trụ được không?”
Thẩm Nghị lên tiếng, Tào Lăng khẽ lắc đầu.
Tào Lăng hiểu câu hỏi của Thẩm Nghị không phải nhằm vào địa lôi mà là muốn hỏi tất cả vệ sĩ của đội Trùng Thuẫn của Đội Đặc Chiến.
"Khá khó khăn… Toàn đội Đặc Chiến chỉ có vài chức nghiệp giả cấp bốn, lại còn vừa mới thăng cấp, chúng ta rất khó khăn để đối mặt với sinh vật xung phong cấp năm.”
"Ngăn không được, cũng phải ngăn!"
Phương Văn Hải nghiêm túc đáp lại Tào Lăng.
Tào Lăng im lặng một lúc lâu nhưng vẫn gật đầu.
Nhưng mà trong thời gian ngắn như vậy, quân đoàn của thằn lằn hai chân đã đi đến phòng tuyến thứ hai!
Cái gọi là phòng tuyến thứ hai chính là "Bom thịt người”do những người nhân bản mặc áo giáp sắt tạo thành tiểu đội tự nổ!
Đương nhiên những quả bom này khác với chữ bom truyền thống một chút.
Nhìn thấy quân đoàn thằn lằn hai chân chuẩn bị tiếp xúc với người nhân bản mặc áo giáp sắc, Ngụy Thiên nhếch môi lên, đồng thời lấy ra một trang bị khống chế, thao tác hai lần.
Sau đó, đám người Phương Văn Hải cuối cùng cũng thấy được sức mạnh của khoa học kỹ thuật!
…
Lúc mà Ngụy Thiên đã hoàn thành xong các thao tác, tất cả chiến sĩ người nhân bản mặc áo giáp sắt bỗng nhiên lóe lên một tia sáng màu đỏ!
Khoảng cách gần như tiếp cận thằn lằn hai chân, chính tụi nó cũng không biết chuyện gì, theo bản năng mà truy tìm, để cho những con thằn lằn hai chân này lè lưỡi quấn lấy những chiến sĩ người nhân bản này vào trong bụng.
Sau đó, "ầm”một tiếng.
Không giống như âm thanh của bom nổ, nó giống tiếng bình vỡ hơn.
Ăn mấy người nhân bản này xong, thằn lằn hai chân run rẩy một hồi, sau đó chất lỏng màu đen của thằn lằn hai chân từ miệng trào ra.
Đây là sai lầm lớn của bọn thằn lằn hai chân này, cùng lúc đó từng con từng con nằm ngã rạp trên mặt đất, trong nháy mắt đã mất đi sinh mạng.
Cùng một khoảng thời gian, những người nhân bản mặc áo giáp sắt đều vỡ tan, sau đó có dòng chất lỏng màu đen chảy ra, ngay lúc đó sức nổ lan ra bốn phía, chảy ào ào đến chỗ thằn lằn hai chân.
Thằn lằn hai chân bị chất lỏng màu đen chảy tới, trên người bị ăn mòn thành một cái lỗ rất lớn! Sau đó, chất lỏng màu đen ngấm vào trong cơ thể đi vào dịch tuần hoàn.
Nhìn thấy cảnh này. đám người Phương Văn Hải đứng trên thành nuốt nước bọt, mà tiếng của Ngụy Thiên cũng chầm chậm vang lên.
"Viện khoa học của chúng ta đã nghiên cứu thằn lằn hai chân, chuyện là như thế này không thể nói là hoàn toàn hiểu nhưng cũng tìm hiểu chút chút, tạo ra một loại độc nhắm vào loại này… Không tính là quá khó khăn! Hơn nữa vẫn còn trò vui ở phía sau!"
Ngụy Thiên nói tới đây, sau đó nhìn chằm chằm vào thằn lằn hai chân phía dưới kia, nhưng đang nghiên cứu một kỳ trân dị bảo quý hiếm nào đó.
…
Thằn lằn hai chân có một đặc tính chính là chúng nó sẽ ăn thi thể của đồng loại.
Những con thằn lằn hai chân đã bị "Độc chết", thì cũng không thoát được vận mệnh bị đồng loại ăn thịt!
Sau đó, ăn tới chỗ bị "Độc”của con thằn lằn hai chân kia, cũng bị trúng độc như nhau, sau đó lại bị đồng loại ăn thịt!
"Nếu chúng nó đã có thói quen này, chúng ta nên lợi dụng tốt chứ hả? Đáng tiếc là phương pháp chế tạo ra loại độc này vô cùng khó khăn, không thể nào sản xuất hàng loạt được, nếu không những con thằn lằn hai chân này cũng không là gì.”
Trong lời nói của Ngụy Thiên tràn đầy tự tin! Đây là sự tin tưởng vào chuyên môn và tri thức khoa học của mình.
Đáng tiếc là câu nói tiếp theo đã lộ ra cách nghĩ chân thật của Ngụy Thiên.
Chương 427 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]