Tấm lá chắn ma khí này cao khoảng ba mươi mét, đường kính tầm mười mét, bên ngoài được bao phủ bằng những hoa văn có hình thù phức tạp và kì lạ, hoàn toàn không nhìn thấy công tắc bật tắt của nó ở chỗ nào.
“Cách thức khởi động của thứ này chắc là đưa ma khí vào bên trong, viện trưởng viện khoa học Phùng Quán Sinh đã từng nói với tôi như thế.”
Dương Bằng Quảng có lẽ nhìn ra được sự nghi ngờ của Văn Vũ nên nhanh chóng giải thích.
“Ồ? Anh quen biết Phùng Quán Sinh?”
Văn Vũ từng gặp Phùng Quán Sinh một lần, lúc đó Cuồng Lưu còn trêu chọc nói ông ta là ông già đầu hói.
Dương Bằng Quảng nhún vai: “Trước mạt thế, viện trưởng Phùng công tác ở thủ đô ma, tôi và ông ấy làm cùng đơn vị.”
Văn Vũ gật đầu.
Sau đó cũng không hỏi gì thêm mà trực tiếp đẩy mạnh vào thiết bị lá chắn ma khí làm nó khẽ rung lên một chút.
“Trọng lượng cũng không nhỏ đâu!”
Văn Vũ thấp giọng nói một câu, sau đó tiếp tục tăng thêm sức lực.
“Chắc phải dùng xe tải mới di chuyển được nó!”
Văn Vũ quả quyết đưa ra kết luận.
Dương Bằng Quảng híp mắt đứng một bên, không biết đang suy nghĩ điều gì.
…
Chưa đến nửa tiếng, sự náo loạn trong thành phố Ma dần dần lắng xuống.
Tất cả các ma vật trong thành phố đã bị quét sạch, mà cứ khoảng mười phút thì ở vòng xoáy lại xuất hiện thêm một con thằn lằn hai chân. Hai cánh cửa Ma giới cũng đẩy ra hàng loạt các nhóm ma vật, nhưng tất cả vừa ra ngoài đã chết trên tay Văn Vũ và Dương Bằng Quảng.
Ở xa xa, một bóng người cao tầm hai mươi mắt đang bước từng bước tới. Thân hình đồ sộ và sức mạnh to lớn khiến khắp nơi vang vọng.
Theo sau người đó là Độc Nhãn và Tinh, Cuồng Lưu, Claire, Suzuki Masao, tất cả đi thẳng tới lá chắn ma khí.
“Chính là cái này, mau làm việc đi.”
Cuồng Lưu nói đơn giản ngắn gọn, Andre bên cạnh lập tức tiến lên hai bước, hai cánh tay khổng lổ trực tiếp nâng tấm lá chắn ma khí lên.
“Hây…”
Andre hét lớn một tiếng, sau đó mặt đất rung lên. Lá chắn ma khí không chịu được sức mạnh khổng lồ của Andre, nhanh chóng bị nhấc lên!
“Ừm… Trọng lượng cũng được, không vấn đề gì!”
Andre cảm nhận trọng lượng một chút, sau đó đưa ra phán đoán.
Cuồng Lưu gật đầu: “Vậy thì lên đường thôi, Andre ngồi trên xe tải, Claire, Dương Bằng Quảng, Suzuki Masao, ba người chịu trách nhiệm mở đường. Tôi và Văn Vũ đoạn hậu.”
Cuồng Lưu vừa nói xong thì Andre đã dẫn đầu bước ra ngoài, mấy con thằn lằn hai chân cấp thấp ven đường chán sống vọt lên đều bị anh ta giẫm chết.
Hành động lần này coi như kết thúc.
Chỉ có điều, ngoại trừ Dương Bằng Quảng thì những người khác đều không chú ý tới cánh cửa ma giới đỏ như máu kia. Màu đỏ lấp lóe, kèm theo một tiếng động rất nhỏ, giống như trên cánh cửa chậm rãi mở ra một cái lỗ…
…
“Bằng Quảng,
Lần này Lâm Hải Phong giao cho cậu nhiệm vụ đến bảo địa ở trạm canh gác đúng không? Tôi cũng sẽ giao cho cậu một nhiệm vụ ở đó.”
“Nhiệm vụ gì?”
Bành Quân lấy trong nhẫn không gian ra một vật thể màu đen, chậm rãi nói.
“Bây giờ Lâm Hải Phong đã chú ý đến chúng ta, chúng ta không trốn được bao lâu nữa. Kế hoạch lần này cần được phát động ngay, ra tay trước vẫn hơn…”
Bành Quân nói đến đây thì đứng dậy khỏi ghế, đi đi lại lại trong phòng.
“Trình tự số hai và trình tự số ba là những phiền toái rất lớn. Bây giờ trong tay tôi ngoài cậu và kẻ đó ra thì không còn ai có thể đấu lại được hai người này. Thế nên tôi muốn cậu lợi dụng tình hình bên trong bảo địa, giết chết trình tự số hai và trình tự số ba!”
“Dùng đồ vật này?”
Dương Bằng Quảng nhìn thứ đồ trên tay Bành Quân.
Bành Quân gật đầu: “Đúng vậy, cậu cầm thứ này đến gần cánh cửa Ma giới, sau đó không cần chú ý đến chuyện khác nữa…”
“Đúng rồi, cậu cầm lấy cái này. Thứ này có thể đảm bảo cậu có thể sống sót ra ngoài bảo địa!”
…
“Bùm!”
Một tiếng nổ lớn cắt ngang suy nghĩ của Dương Bằng Quảng.
Ngẩng đầu lên thì thấy Andre đã đặt tấm lá chắn ma khí to lớn lên xe tải.
Xe tải bị sức nặng của tấm lá chắn ép đong đưa một chút rồi mới ổn định lại được.
“Khởi động xe thử xem!”
Một tiếng nổ lớn cắt ngang suy nghĩ của Dương Bằng Quảng.
Ngẩng đầu lên thì thấy Andre đã đặt tấm lá chắn ma khí to lớn lên xe tải.
Xe tải bị sức nặng của tấm lá chắn ép đong đưa một chút rồi mới ổn định lại được.
“Khởi động xe thử xem!”
Một tiếng nổ lớn cắt ngang suy nghĩ của Dương Bằng Quảng.
Ngẩng đầu lên thì thấy Andre đã đặt tấm lá chắn ma khí to lớn lên xe tải.
Xe tải bị sức nặng của tấm lá chắn ép đong đưa một chút rồi mới ổn định lại được.
“Khởi động xe thử xem!”
Chương 461 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]