Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 462: CHƯƠNG 462: ĐÁNH GIẾT 1

Nghe Cuồng Lưu ra lệnh, người tài xế trong xe tải nhanh chóng khởi động xe.

Cùng với những tiếng nổ rền dữ dội, chiếc xe tải chậm rãi lăn bánh, rồi dần dần tăng tốc…

“Được rồi!”

Cuồng Lưu nhìn thấy cảnh này thì vô cùng hài lòng, quay đầu làm một động tác để mọi người nhanh chóng lên xe. Đoàn xe lần lượt xuất phát.

Dương Bằng Quảng ngồi trên chiếc xe tải quân đội, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, rồi lại quay đầu nhìn thành phố Ma sau lưng, khẽ nhếch môi cười.

Suzuki ngồi chung xe với Dương Bằng Quảng, thấy anh ta như thế thì vô cùng tò mò. Dương Bằng Quảng khôi phục vẻ mặt bình thường, không nói câu nào. Suzuki thấy thế thì bĩu môi, lẩm bẩm một câu bằng tiếng Nhật: “Tên quái gở!”

Ngay lúc đoàn xe đang chậm rãi di chuyển thì cánh cửa Ma giới càng lúc càng đỏ như máu.

Khe hở bên trên càng lúc càng lớn, đến tận khi toàn bộ cánh cửa mở tung.

Ánh sáng màu đỏ không ngừng chuyển động, phảng phất như có vô số ác quỷ gào thét điên cuồng, thậm chí cánh cửa còn gợn lên từng đợt sóng.

Sau đó…

Một cái đầu dữ tợn thò ra ngoài cánh cửa Ma giới dò xét xung quanh.

Những lớp vảy đen kịt được sắp xếp rất có trật tự. Một đôi mắt không hề có sự tàn bạo máu lạnh như những ma vật khác mà gợi lên cảm giác bình yên thâm thúy. Đôi môi mỏng không che giấu được hàm răng sắc nhọn, viên tinh thể màu đen trên trán lấp lánh.

Tiếp đó là một cánh tay bò ra ngoài, con chủng ma dùng sức hít một hơi thật sâu, sau đó khẽ liếm khóe miệng.

“Có hơi thở của Ma Chủ, còn có cả mùi vị của các trình tự…”

"Mùi của Ma chủ, còn có hơi thở của trình tự…"

Ngôn ngữ của ma giới phát ra từ miệng chủng Ma Cổ Ma. Tiếp đó, trong mắt của chủng Ma Cổ Ma thoáng hiện lên một luồng suy tư.

Sau đó, phía sau lưng nó bỗng nhiên vươn ra một đôi cánh!

Chủng Ma Cổ Ma hơi khuỵu hai chân xuống rồi dùng lực dẫm một cái!

Sức mạnh khổng lồ từ dưới đôi bàn chân của chủng Ma Cổ Ma chợt bộc phát, nó khiến toàn bộ cơ thể của chủng Ma Cổ Ma nhanh chóng vọt lên cao như tên lửa, tiếp đó nó chợt dang rộng đôi cánh, rồi dùng sức vỗ một cái!

Động tác này tạo ra âm thanh rất lớn, từng luồng không khí tán loạn ra xung quanh, mà chủng Ma Cổ Ma thì chớp mắt liền biến mất không thấy tăm hơi!

Khi chủng Ma Cổ Ma bay tới thì cả đoàn xe vẫn chưa đi xa.

Rốt cuộc thì trọng lượng trang bị mới của lá chắn ma khí quá nặng, nên đã kéo chậm tốc độ của cả đoàn xe một cách nghiêm trọng.

May mắn là ma vật xung quanh đã tương đối thưa thớt, phải cách một thời gian dài mới gặp một con.

Cảm giác hoàn thành nhiệm vụ một cách nhẹ nhàng, cộng với phần thưởng của quân đội Trung Quốc sau khi họ quay trở lại, đã khiến mọi người cảm thấy rất phấn chấn.

Quân đội Trung Quốc thưởng rất hào phóng!

Lúc này, Văn Vũ đang ôm hai con hồn sủng, và liên tục cò kè mặc cả với Cuồng Lưu.

"Các vật phẩm và ma tinh phải thêm 30%! 30% này là giá liên quan đến đặc quyền của trình tự!"

Cuồng Lưu vừa chậm rãi lái xe vừa lầu bầu.

"Văn Vũ, anh zai! Chúng ta đã hợp tác lâu như vậy rồi, cậu không thể lấy ít hơn một chút sao? Chúng ta cứ bàn bạc về ma tinh như vậy không phải là làm tổn thương cảm tình hay sao!"

Văn Vũ quả quyết lắc đầu: "Đừng nói về chuyện tình cảm ở đây, cái thứ đó chẳng có tác dụng gì cả, còn khiến ‘tiền tài’ thâm hụt nữa! Đã nói 30% là phải 30%! Hoặc không thì anh có thể lấy kỹ năng cấp độ cao để đổi!"

"Không được, nhiều nhất là thêm 20%, cậu đừng có mơ đến kỹ năng cấp độ cao, quân đội không thể lấy nó ra để thực hiện các giao dịch, cùng lắm thì họ sẽ đưa cho cậu những sản phẩm mới nhất của viện nghiên cứu."

"Tôi lấy những thứ đó về làm quái gì!"

"Cậu đừng nói vậy, những xuất phẩm của viện nghiên cứu có sức mạnh tương đối cao đấy, chờ khi tôi dẫn cậu…"

Cuồng Lưu còn chưa nói hết câu thì…‘ầm’…bỗng một tiếng nổ vang lên ở chiếc xe tải quân sự phía trước, toàn bộ đoàn xe lập tức bị tách rời!

Trong chớp mắt, ba bóng đen trong xe nhanh chóng xông ra ngoài!

Người phản ứng nhanh nhất là trình tự số 5 Dương Bằng Quảng. Anh ta lập tức thì hóa thành một ánh kiếm, xông về khu vực chiếc xe bị nổ.

Sau đó, một luồng ánh sáng bạc liên tục uốn lượn giống như một dòng nước, chảy về vị trí của Văn Vũ và Cuồng Lưu. Nhìn nó có vẻ chậm chạp nhưng thực chất thì tốc độ lại cực kỳ nhanh. Khi ánh lửa của chiếc xe bị nổ chưa bốc lên, thì luồng ánh sáng bạc này đã ‘trượt’ vào trong chiếc xe của Văn Vũ và Cuồng Lưu đang ngồi, dần dần ngưng tụ rồi hóa thành hình dáng của Claire.

Tiếp đó là tia sáng thứ ba…

Biến mất trong lớp bụi mù tạo thành từ vụ nổ vừa rồi!

Lúc này, một tiếng nổ kịch liệt lại vang lên giữa không trung.

Chương 462 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!