Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 498: CHƯƠNG 498: CHÚA HỀ 2

“Thông báo cho quân đội và cảnh sát cánh tả để rấn áp quân bạo loạn, toàn bộ khu tập trung Yên Kinh, vào trạng thái chiến đấu cấp 1, toàn bộ những ai đi trên đường không phải quân đội đều bị xử bắn!”

Đây chính là kế hoạch của Lâm Hải Phong, đơn gianr thô bạo, còn không có nhân tính!Nhưng rất hữu ích!

Lâm Hải Phong nhìn toàn bộ quân đội còn lại ở khu tập trung Yên Kinh, lái xe ra ngoại thành, uống một ngụm trà, đồng thời, lẩm bẩm trong miệng.

“Bước thứ hai, điều động phòng tuyến của ông ta trong khu tập trung Yên Kinh,sau đó quét sạch toàn bộ lực lượng còn lại trong khu tập trung Yên Kinh, hoặc tạo nên cuộc bạo loạn còn lớn hơn.”

Hình như nghe thấy tiếng Lâm hải Phong, cánh cửa lớn cửa viện khoa học trong nội thành mở ra, sau đó, từng đội từng đội chiến binh Khắc Long Nhân tay cầm khẩu súng mà viện khoa học nghiên cứu ra, đi ra bên ngoài.

Trong khoảnh khắc, sự cuồng bạo được phân bố ra khắp nơi trong nội thành, vô vàn tiếng kêu thảm, tiếng bom nổ vàng lên, tiếng có mãnh liệt hơn khi nãy ở ngoài thành.

“Khi ngoài thành xảy ra bạo loạn, sẽ có người liên lạc với ông, cần dọn dẹp sách sẽ hết số quân đội còn lại!”

Tiếng trong máy thông tin vang lên, một giọng nói hơi già dặn đáp lại.

“Bành Quân,ông nên biết những chiến binh Khắc Long Nhân trong tay tôi, căn bản không phải là đối thủ của chức nghiệp giả, số lượng có nhiều cũng rất khó để cạnh tranh với quân đội.”

Ngược lại Bành Quân rất tự tin.

“Yên tâm đi, đến lúc đó, khu tập trung Yên Kinh sẽ không còn mạnh hay còn tướng quân nữa đâu, chiến binh Khắc Long Nhân có thêm vũ khí tân tiến, thêm cả tự bạo chiến thật, dù đánh không thắng, cũng sẽ có thể cầm chân.”

“Nhưng mà…nhưng mà…”

Nghe thấy giọng do dự trong máy thông tin truyền đến, Bành Quân không nhịn được mà cười lạnh lùng một tiếng.

“Nhưng mà cái gì? Phùng Quán Sinh Phùng viện trưởng. Ông đừng có quên, thứ trong tay tôi, có thể khiến cho Lâm hải Phong giết ông! Ông ta không chết, tôi sẽ chết, tôi mà chết, nhất định sẽ đem ông theo chết cùng! Bây giờ còn nhưng mà cái gì nữa?”

Đầu dây bên kia máy thông tin, Phùng Quán Sinh do dự mãi không nói lên lời.

Giọng cảu Bành Quân trở nên dịu dàng hơn chút, từ từ nói.

“Yên tâm đi, lão Phùng, hai người chúng ta cũng coi như tình bạn gìa với nhau, đợi đến khi tôi khống chế được quân đội, sẽ không quên đi ông.”

Phùng Quán Sinh ở bên kia dường như đã hạ quyết tâm: “Không vấn đề gì! Nhưng mà, nhỡ như lực lượng trong tay tôi, không đánh được quân đội…”

“Nhất dịnh được!”

Bành Quân nói xong, cúp luôn máy thông tin, đồng thời lạnh lùng nói một câu.

“Một tên ngu ngốc không thể làm nên chuyện lớn! Đến bước này rồi còn muốn bàn lùi! Lão tư đây căn bản còn không xem người là cái gì cả!”

“Chậc chậc chậc, tên ngốc không nhìn ra được tình hình! Không muốn ở viện khoa học mà nghỉ già cho tốt à?”

Lâm Hải Phong cảm thán một câu, đồng thời từ nhẫn không gian lấy ra một máy thông tin, liên hệ với một người nào đó.

Lúc sau, trong máy thông tin truyền đến một giọng nói khá trẻ.

“Có cần tối kích hoạt Huyền Vũ không?”

“Không cần, anh đưa những cấp dưới vừa nãy phân cho anh, giết Phùng Quán Sinh là được rồi. Đúng rồi, bên ngoài có vài quân đoàn Khắc Long Nhân đấy, chấm dứt tự bạo chiến thuật của chúng đi, quả bon trong chúng gây thiêt hại cho binh sĩ chúng ta!”

“Hiểu rồi!”

Chỉ vài câu ngắn ngủi, đã giải quyết sinh mạng của Phùng Quán Sinh.

Bên trong viện khao học, Phùng Quán Sinh đang ngồi trong phòng làm việc của mình đấy bất an.

Có một câu có thể hình dùng được Phùng Quán Sinh bay giờ—— - người càng già, gan càng nhỏ.

Mặc dù Phùng Quán Sinh đã già, những rõ ràng vẫn chưa sống đủ!

Phòng làm việc cách âm rất tốt, giống như một thế giới độc lập hoàn toàn, hoàn toàn cách ly với bạo loạn bên ngoài.

"Rầm rầm rầm!"

Tiếng đập cửa vang lên, Phùng Quán Sinh lập tức chỉnh lại cổ áo, đi thẳng ra cửa.

Phùng Quán Sinh không hề nghĩ cách phòng ngự gì trong văn phòng mình cả!

Thứ ông ta nghĩ chính là kế hoạch kép.

Nếu kế hoạch của Bành Quân thành công, vậy thì kết quả không cần phải bàn.

Nhưng nếu kế hoạch của Bành Quân thất bại, vậy thì mình không đề phòng gì, thể hiện mình không có hành động gì, đồng thời giở một ít thủ đoạn là có thể ném đội quân người nhân bản này lên người kẻ khác rồi!

Giả vờ vô tội, đúng vậy, điều mà Phùng Quán Sinh nghĩ trong lòng chính là giả vờ vô tội!

Đâu phải chỉ có một mình Phùng Quán Sinh là có thể khởi động đội quân người nhân bản của viện khoa học đâu! Còn mấy người có quyền hạn này cơ mà!

Trong đó có cả tên nhãi vắt mũi chưa sạch Ngụy Thiên nữa… đổ cho nó là được! Ai bảo trình độ của tên này không tệ, uy hiếp vị trí viện trưởng viện khoa học của mình!

Trong lòng nghĩ như vậy, Phùng Quán Sinh chậm rãi bước tới cửa văn phòng, mở cánh cửa văn phòng ra.

Sau đó, một khẩu súng lục tạo hình đặc biệt liền dừng trên đầu Phùng Quán Sinh.

"Anh… Anh làm gì vậy?"

-

Chương 498 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!