Nhìn thấy Ngụy Thiên trước mặt, cùng với người da đen cường tráng và lolita phía sau Ngụy Thiên, đầu Phùng Quán Sinh đầy dấu chấm hỏi và sợ hãi.
Đáng tiếc, giây tiếp theo, tất cả đều kết thúc.
"Bùm!"
Âm thanh không lớn, nhưng hiệu quả không tệ.
Sau đó một phát súng lên đầu Phùng Quán Sinh.
Sau đó, Ngụy Thiên mỉm cười, nói với thi thể của Phùng Quán Sinh.
"Quân đội Chiến Thần Huyền Vũ kính chào ngài, chúc ngài xuống địa ngục vui vẻ, đồ ngu!"
…
"Nhiệm vụ hoàn thành, nhưng không ngờ tên kia lại không hề đề phòng chút nào, có lẽ ông ta chuẩn bị đổ cho tôi. Phí công ông chuẩn bị hai người cho tôi rồi."
Nghe thấy Ngụy Thiên nói vậy, Lâm Hải Phong cũng hơi buồn bực.
"Không sao, tôi cũng không ngờ Phùng Quán Sinh lại ngu như vậy."
"Nếy đã như vậy thì tôi đưa hai người kia trở về nhé?"
Lâm Hải Phong suy nghĩ một lát, cuối cùng lắc đầu.
"Không cần, hai người kia phụ trách an toàn cho anh đi, dù sao thì bây giờ người trong quân đội có thể khởi động Huyền Vũ chỉ có một mình anh thôi."
"Hiểu rồi."
Nói xong, Lâm Hải Phong ngắt bộ đàm, nhìn cảnh tượng ngày càng hỗn loạn bên ngoài cửa sổ, khẽ lắc đầu, ông ta xoay người rời khỏi cửa sổ, ngồi xuống ghế, hai tay múa may một lúc!
Một lúc sau, một tách trà thơm nghi ngút khói mới ra lò, sau đó, ông ta xoay người lấy thêm bốn cái chén trong ngăn kéo của bàn làm việc, rót đầy trà vào.
…
"Trà đạo chính là thưởng thức vẻ đẹp của trà."
"Trọng điểm không phải thưởng thức mùi vị trong miệng, mà là ở quá trình pha trà. Nếu cậu nghiêm túc pha trà, cậu sẽ cảm thấy như thăng hoa và rửa tội về tinh thần."
"Tôi thích pha trà, cũng thích thưởng trà, bởi vì tôi thích hưởng thụ quá trình hơn là kết quả."
"Bởi vì ở trong mắt tôi, kết quả đã định rồi."
"Mời dùng trà."
Lâm Hải Phong nói xong, trực tiếp đặt hai chén trà đối diện bàn làm việc.
Nhưng người đối diện không nhận tấm lòng của Lâm Hải Phong.
"Vậy thì tôi muốn hỏi tư lệnh Lâm một vấn đề, liệu ông có chết không?"
Lâm Hải Phong nhấp một ngụm trà, gật đầu dứt khoát.
"Sẽ chết, mọi người đều chết, tôi cũng không ngoại lệ, nhưng hôm nay tôi sẽ không chết."
"Ồ?"
Dương Bằng Quảng khẽ nhíu mày.
"Tôi không tin."
"Cậu không tin không quan trọng, quan trọng là, cậu có tin không? Phương Bạch?"
Phương Bạch ngồi bên cạnh Dương Bằng Quảng, sắc mặt bình tĩnh nhìn Lâm Hải Phong ngồi ở vị trí chủ trì, anh ta nâng chén trà lên, uống một hơi cạn sạch.
"Tôi tin!"
Nói xong, thanh kiếm to lớn trong tay anh ta chém về phía đầu Dương Bằng Quảng!
"Bởi vì có tôi!"
…
Bóng Ma Thần to lớn xuất hiện trên người Phương Bạch.
Ma thần và Phương Bạch lập tức hợp thành một, khiến hơi thở trên người Phương Bạch càng điên cuồng hơn.
Mà đối mặt với sự tập kích bất ngờ của đồng bọn, Dương Bằng Quảng không kịp phản ứng, ngạc nhiên nhìn Phương Bạch.
Miễn cưỡng đỡ một đòn nghiêm trọng của Phương Bạch, Dương Bằng Quảng lùi về phía mép văn phòng, không tin, nói.
"Anh làm gì vậy? Rốt cuộc anh đang làm cái gì thế?"
"Giết người, mục đích anh bảo tôi tới đây không phải là giết người sao?"
Phương Bạch bình tĩnh nhìn Dương Bằng Quảng, sau đó anh ta đổi vị trí, chắn giữa Dương Bằng Quảng và Lâm Hải Phong.
"Nhưng giết ai thì do tôi quyết định!"
…
"Tôi đã chứng kiến đứa trẻ Phương Bạch này lớn lên, thời gian này khổ cho nó rồi."
Lâm Hải Phong vừa nhìn Phương Bạch và Dương Bằng Quảng đọ sức, vừa lặng lẽ uống trà, không hề lo lắng kết quả của cuộc chiến.
Mà cả văn phòng đã được bao phủ bởi kết giới, mục đích của kết giới chỉ có một, chính là cố định vật thể trong phạm vi kết giới.
Đó cũng là lý do tại sao đến giờ, toàn văn phòng này vẫn chưa bị cuộc chiến của Phương Bạch và Dương Bằng Quảng phá hủy.
"Đúng rồi, uống trà đi."
Lâm Hải Phong lại đẩy một chén trà đến vị trí bên cạnh.
Người bên cạnh nhẹ nhàng nhận lấy chén trà, uống một hơi cạn sạch như trâu gặm mẫu đơn.
"Trà ngon, kế cũng hay. Xem ra nếu chúng tôi không đến, đám hề kia cũng không uy hiếp được sự an toàn của tư lệnh Lâm."
Lâm Hải Phong nhìn trình tự thứ 7 bên cạnh—— Tần Mẫn, mặc áo choàng màu vàng trên người, ông ta khẽ lắc đầu.
"Thêm một tầng bảo đảm vẫn tốt. Ai biết lão già Bành Quân kia còn có kế hoạch gì nữa!"
"Nhưng dù ông ta có kế hoạch gì thì cũng không trốn thoát khỏi lòng bàn tay ông."
Nghe thấy câu nửa khen tặng như vậy, Lâm Hải Phong gật đầu mỉm cười.
"Ở trong phạm vi Yến Kinh, tôi không gì là không làm được!"
…
Ngay từ đầu, đây là một cái bẫy nhằm vào thầy diệt mà và Bành Quân.
Đúng là Lâm Hải Phong đã giết cha của Phương Bạch, nhưng Phương Bạch lại không trở mặt thành thù với quân đội.
Trên thực tế, Lâm Hải Phong có thể lật đổ được cha của Phương Bạch, Phương Bạch cũng góp sức.
Dùng con mồi Phương Bạch này để dụ con cá lớn là thầy diệt ma ớn —— hoặc để câu những người có ý đồ với Yến Kinh, kế hoạch này đã chuẩn bị xong từ đầu rồi.
Chỉ có thể nói là thầy diệt ma rơi vào bẫy đúng lúc .
ThấyPhương Bạch và Dương Bằng Quảng chiến đấu càng ngày càng kịch liệt, Lâm Hải Phong nói với Tần Mẫn.
"Giúp Phương Bạch một tay đi."
Sau đó do dự một lát.
"Cố gắng bắt sống."
"Không thành vấn đề."
Tần Mẫn gật đầu cười, đồng thời, khí thế trên người cũng liên tục tăng lên, cả người biến thành một ánh sáng màu vàng, lập tức gia nhập cuộc chiến.
Chương 499 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]