Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Trận đấu diễn ra vô cùng ác liệt.
Cuộc chiến của ba cường giả siêu cấp thậm chí còn khiến toàn bộ tổng bộ quân đội không ngừng lung lay.
Cũng may là nhờ vào các biện pháp phòng ngự kiên cố nên tổng bộ vẫn không bị sụp đổ.
Hơn nữa, xung quanh Lâm Hải Phong còn có một luồng sức mạnh phòng ngự bí ẩn, để ông ta vẫn có thể nhàn nhã ngồi uống trà trong khoảng cách gần như vậy.
Một con cáo già như Lâm Hải Phong nhất định sẽ không giao an nguy của mình cho người khác.
Trình tự số 5 Dương Bằng Quảng có thực lực cấp bốn hậu kỳ, anh ta đã thu hoạch được không ít từ bảo địa, bây giờ mọi thứ chuyển hóa hết thành sức mạnh.
Còn thực lực của Phương Bạch hơi yếu hơn một chút, nhưng anh ta cũng là cường giả được quân đội bồi dưỡng, hơn nữa các kỹ năng phối hợp vô cùng xuất sắc. Thế nên cho dù là một chọi một thì Dương Bằng Quảng cũng không thể lập tức đánh bại Phương Bạch.
Càng không nói đến Tần Mẫn.
Khi Tần Mẫn ra tay, sức mạnh bùng nổ mạnh mẽ đến mức khiến cả Dương Bằng Quảng và Phương bạch đều choáng váng.
Trình tự số 7 - Tần Mẫn, thực lực đỉnh phong cấp bốn!
…
Trình tự số 5 và số 7 không cách nhau bao xa.
Hơn nữa, trình tự cao hơn không có nghĩa là mạnh hơn. Trên thực tế, Văn Vũ cũng không biết cái gọi là “trình tự” đó đại diện cho cái gì.
Tiềm năng? Sức mạnh? Hay là một thứ gì đó? Điều này chắc chỉ chủ nhân mới có thể đưa ra câu trả lời.
Nhưng Lâm Hải Phong - người đang quan sát trận đấu có thể chắc chắn một điều!
Thực lực của Tần Mẫn mạnh hơn Dương Bằng Quảng!
Chỉ tính về tố chất thân thể thì Tần Mẫn đã bỏ xa Dương Bằng Quảng một đoạn dài. Hơn nữa, khả năng phối hợp kĩ năng của Tần Mẫn không thua kém gì Dương Bằng Quảng. Thế nên ngay khi Tần Mẫn gia nhập trận chiến, tình hình lập tức khả quan.
Dưới sự tấn công kép của Phương Bạch và Tần Mẫn. Dương Bằng Quảng từ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ giết Lâm Hải Phong chuyển thành cố gắng rời khỏi gian phòng này.
Tiếc là bây giờ đã muộn.
…
Danh sách 1 nâng tách trà mà Lâm Hải Phong rót cho mình, cẩn thận nếm thử.
Sau đó nhíu mày.
“Nguội rồi.”
“Uống tạm đi, bây giờ tôi không thể làm gì. Chỉ cần tôi hơi động đậy một chút thì kĩ năng này sẽ bị phá hủy, chỉ sợ mấy người này sẽ phá nhà tôi mất!”
“Tôi hiểu rồi.”
Trình tự số 1 cau mày, nhưng vẫn uống cạn tách trà trong tay.
Lâm Hải Phong nhìn thấy trình tự số 1 giả vờ bày ra tư thế lạnh lùng kiêu ngạo thì bỗng cảm thấy anh chàng này khá thú vị.
Thời gian hai người tiếp xúc không lâu, hơn nữa đều là nói chuyện thông qua bộ đàm, Lâm Hải Phong cũng không biết nhiều về trình tự số 1.
Nhưng hôm nay gặp mặt trực tiếp thì xem ra người này cũng không lạnh lùng kiêu ngạo như nói chuyện qua bộ đàm.
Hoặc có thể nói lạnh lùng kiêu ngạo chỉ là vỏ bọc để người khác nhìn vào. Bên dưới vỏ bọc đó là một tâm tình tính cách tự do.
“Đúng là một chàng trai thú vị.”
Lâm Hải Phong nói thầm một câu, sau đó hỏi.
“Đồ đã xử lý xong chưa?”
“Xong rồi!”
Lâm Hải Phong nghe trình tụ số 1 trả lời thì rõ ràng chuyện Tổ chức thầy diệt ma lần này đã được giải quyết.”
“Phiền cậu ra tay rồi.”
Lâm Hải Phong thấy Dương Bằng Quảng đã rơi vào thế yếu nhưng vẫn “sừng sững không đổ” thì tiếp tục nói chuyện với trình tự số 1.
Sau đó, một làn sóng năng lượng kỳ lạ lại tiếp tục tràn ngập căn phòng.
“Định!”
Trình tự số 1 hét lên một tiếng, sau đó Dương Bằng Quảng đang chống đỡ đòn công kích của Tần Mẫn bỗng nhiên cứng đờ, sau đó đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, để mặc cho nắm đấm của Tần Mẫn giáng thẳng lên người mình.
Lâm Hải Phong nhìn thấy cảnh này thì ánh mắt đầy sự thán phục.
Mặc dù đã sớm được lĩnh giáo năng lực của trình tự số 1, nhưng mỗi lần thấy anh ta ra tay là Lâm Hải Phong lại choáng váng.
Tần Mẫn thấy trình tự số 1 ra tay thì cũng dừng lại, nhân tiện kéo cả Phương Bạch lùi về sau, đến bên cạnh Lâm Hải Phong.
“Cần bắt sống đúng không?”
Trình tự số 1 bình tĩnh hỏi, giống như chuyện bắt sống Dương bằng Quảng là một chuyện nhỏ bé không đáng nhắc tới.
“Đúng vậy.”
Nghe được câu trả lời của Lâm Hải Phong, trình tự số 1 lại nói tiếp.
“Vỡ!”
Một tiếng “Vỡ” vừa vang lên, thân thể Dương Bằng Quảng đang đứng yên không nhúc nhích bỗng nhiên nổ lách tách mấy tiếng, sau đó cả người như bùn nhão, ngã lăn ra đất.
“Nhiệm vụ hoàn thành.”
Lâm Hải Phong nhìn trình tự số 1 tỏ vẻ lạnh lùng nhưng giọng điệu lại đấy sự khoe khoang thì im lặng một chút, sau đó nói: “Cảm ơn…”
Dương Bằng Quảng nằm như chó chết trên mặt đất bị ném đến trước mặt Lâm Hải Phong.
Xương cốt toàn thân vỡ vụn, Dương Bằng Quảng không ngừng run rẩy, máu chảy dọc theo khóe miệng, nhưng vẫn cắn chặt răng không nói tiếng nào.
Chương 500 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]