Lâm Hải Phong nhìn Dương Bằng Quảng co quắp dưới đất thì thở dài.
“Cậu theo tôi đi. Tôi có thể cho cậu địa vị mà cậu nên có chứ không phải sống như loài chuột dưới cống ngầm, bị loài người mắng nhiếc.”
Dương Bằng Quảng không nói gì.
“Bành Quân đã chết rồi.”
Dương Bằng Quảng nghe được câu này mới miễn cưỡng ngẩng đầu lên. Anh ta nhìn thẳng vào mắt Lâm Hải Phong, giống như mất hết thần thái, cũng không nói ra lời.
“Gia nhập quân đội đi, chuyện vừa rồi hoàn toàn có thể xóa bỏ. Quân đội cần sức mạnh của cậu, Hoa Hạ cần sức mạnh của cậu, thế giới này cũng cần sức mạnh của cậu.”
Dương Bằng Quảng nghe Lâm Hải Phong nói thế thì thở dài, mơ hồ trả lời.
“Bành tướng quân đã cứu tôi ba lần, sức mạnh hiện tại của tôi cũng là Bành tướng quân cho. Mặc dù tôi không muốn làm kẻ gian nhưng vẫn phải báo đáp ân tình. Tôi không biết chuyện Bành tướng quân chết là thật hay giả, nhưng tôi vẫn chưa thua.”
Lời nói của Dương Bằng Quảng không rõ ràng, nhưng ánh mắt càng lúc càng điên cuồng đã khiến Tần Mẫn và Phương Bạch đứng bên cạnh lập tức cảnh giác.
Rất rõ ràng, Dương Bằng Quảng, hoặc có thể nói là Bành Quân, còn có thủ đoạn khác.
Một giây sau đó, Dương Bằng Quảng phun ra một ngụm máu, hơi thở càng lúc càng yếu, sau đó nằm yên trên mặt đất không nhúc nhích.
Anh ta đã tự sát.
Sau đó…
…
“Bùm!”
Tiếng nổ dữ dội vang lên bên ngoài trung tâm Yến Kinh, một đám mây khổng lồ hình cây nấm phóng lên trời. Nhưng nơi đó lại cách nơi Lâm Hải Phong đang ở rất xa, đừng nói là đụng được đến ông ta, làn sóng xung kích này thậm chí còn chưa chạm được vào tường thành Yến Kinh thì đã tan biến.
“Uy lực không nhỏ.”
Trình tự số 1 khẽ nói.
Lâm Hải Phong gật đầu tán thành: “Nếu thứ đó nổ dưới chân tôi thì tôi chết chắc rồi, may mà…”
“May mà có tôi đứng không? Không cần cảm ơn.”
Lâm Hải Phong còn chưa nói hết thì trình tự số 1 đã giành nói trước.
“Khụ khụ.”
Lâm Hải Phong cố tình ho khan hai tiếng.
“Thực ra tôi muốn nói may mà toàn bộ địa điểm tụ tập của Yến Kinh đều nằm trong phạm vi nhận thức của tôi nên mới kịp thời phát hiện ra những quả bom họ đặt bên dưới…”
“…Nhưng mà dù sao cũng cảm ơn cậu.”
“…”
“Cốc cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang bầu không khí lúng túng. Sau đó một bóng dáng cao gầy xuất hiện, kéo theo một chiếc rương nhỏ đi vào.
“Đội trưởng, Lâm Tư Lệnh.”
Trương Tử Bình chào hỏi Lâm Hải Phong và trình tự số 1, sau đó đặt chiếc rương xuống đất.
“Đã tìm thấy kẻ đánh bom, đây là đầu của kẻ đó.”
“Cảm ơn.”
Lâm Hải Phong mỉm cười, gật đầu với Trương Tử Bình.
“Thế là kết thúc rồi?”
Trình tự số 1 di chuyển ghế, ngồi lại gần Lâm Hải Phong, muốn nói lại thôi.
Lâm Hải Phong nhìn thi thể của Dương Bằng Quảng trên mặt đất một chút, sau đó thở dài lắc đầu: “Kết thúc rồi, nhưng tiếc cho một người mạnh mẽ như vậy. Nếu cậu ta có thể làm việc cho tôi…”
Trình tự số 1 mím môi không phục. Lâm Hải Phong nói Dương Bằng Quảng là cường giả, nhưng mà với trình tự số 1 mà nói thì anh ta chỉ cần nói hai câu đã có thể giải quyết được Dương Bằng Quảng.
Lâm Hải Phong thả lỏng thân thể, đồng thời lấy trong nhẫn không gian một bình thuốc phục hồi thể lực, ngửa đầu uống cạn.
Rõ ràng kỹ năng vừa rồi của Lâm Hải Phong tiêu hao không ít năng lượng.
Ông ta lại nhanh chóng lấy lá trà ra, sau đó pha một bình trà nóng hổi.
Lần lượt rót trà cho những người ở đây, Lâm Hải Phong nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Phương Bạch thì lên tiếng.
“Tổ chức Thầy diệt ma đã không thể gây sóng gió gì nữa, trở về đi.”
Phương Bạch hơi do dự một chút, rồi chậm rãi gật đầu.
Thấy được câu trả lời của Phương Bạch, Lâm Hải Phong quay sang hỏi trình tự số 1.
“Có điều tra được tung tích của trình tự số 2 và trình tự số 3 đang mắc kẹt ở chỗ nào trong bảo địa không?”
“Điều tra được rồi. Họ ở một vùng đất rộng lớn nhưng không có gì nguy hiểm.”
Trình tự số 1 trả lời, sau đó đặt tách trà xuống bàn, nghiêm túc nói.
“Tôi muốn nói với ông chuyện này. Từ giờ đến khi Ma tai xảy ra chỉ còn khoảng hai tháng.”
“Điều này không đáng sợ.”
Lâm Hải Phong vô cùng tự tin.
“Bây giờ Hoa Hạ có rất nhiều cường giả, có cậu, Văn Vũ, Cuồng Lưu, Tần Mẫn, Phương Bạch… Năm người đứng đầu trong danh sách cường giả, còn mấy chục người cũng lọt top 100. Nếu những người có thực lực như vậy mà còn không chống đỡ được ma tai thì loài người cũng chẳng còn hy vọng gì nữa rồi!”
Sau khi Suzuki Masao, Andre, Dương Bằng Quảng lần lượt tử vong thì Phương Bạch trình tự số 11 đã leo lên vị trí thứ 6. Tần Mẫn cũng mới nhận được tin tức, anh ta cũng tăng lên một hạng.
Trình tự số 1 ngồi bên cạnh, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
“Đây chính là điểm phiền phức.”
…
Chương 501 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]