Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 502: CHƯƠNG 502: KẾT THÚC 2

“Chúng ta không biết ý nghĩa tồn tại của những trình tự này, nhưng đối thủ cũ của chủ nhân - Ma tộc lại biết.”

“Quyền hạn của trình tự số 1 khác với những trình tự khác. Hơn nữa, dựa vào thân phận của tôi có thể nhận được nhiều tin tức hơn.”

“Khi Ma tai xảy ra, Ma tộc sẽ phát động kế hoạch săn lùng giết chết loài người, và mục tiêu đầu tiên là nhằm vào mười cường giả đứng đầu danh sách! Những kẻ dẫn đầu bên phía Ma tộc đều là những con chủng ma có năng lực, hơn nữa số lượng không hề ít!”

“Ông có nghĩ đến chuyện nếu năm cường giả đứng đầu danh sách đều tập trung hết ở Yến Kinh thì số ma tộc vây chúng tôi sẽ gây ra sát thương cho Yến Kinh như thế nào không?”

Lâm Hải Phong nghe trình tự số 1 nói thế thì im lặng.

Kết quả rất dễ đoán được. Chỉ cần dựa vào một mình Cuồng Lưu, nếu như chiến đấu với người có thực lực ngang bằng thì cũng hoàn toàn có khả năng hủy diệt cả một thành trì.

Cho dù khả năng phòng ngự của Yến Kinh khá tốt, nhưng một khi một đống cường giả giao thủ như vậy thì cũng khó mà bình yên.

Lâm Hải Phong suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nhưng nếu tập trung ở Yến Kinh thì có thể hỗ trợ cho mọi người một chút.”

Trình tự số 1 lắc đầu.

“Tôi không cần, lát nữa tôi sẽ đến Siberia, ở đó tôi có đội săn ma tộc của mình. Tần Mẫn cũng không cần, anh ta tự có địa bàn của mình. Tôi có thể cho ông một đề nghị.”

“Phương Bạch ở lại Yến Kinh, nhưng Văn Vũ và Cuồng Lưu không thể ở lại. Trình tự số 2 và trình tự số 3 không cùng đẳng cấp với Phương Bạch, nếu hai người đó ở lại thì Yến Kinh sẽ không chịu nổi.”

“Thế nên…”

Trình tự số 1 nhìn Lâm Hải Phong, nở một nụ cười quái dị.

“Tôi đã vận dụng quyền hạn của mình, dùng chút thủ đoạn nho nhỏ. Đoán chừng hai người đó chưa thể trở về trong thời gian ngắn.”

Lâm Hải Phong nghe trình tự số 1 nói thế thì suy nghĩ một lúc.

“Như vậy cũng tốt.”

Nói xong, ông ta uống cạn tách trà trong tay, sau đó nhìn Phương Bạch.

“Nếu Cuồng Lưu tạm thời chưa thể trở về thì cậu hãy giữ chức chiến thần Bạch Hổ đi.”

“Được.”

Phương Bạch gật đầu đồng ý.

Chiến thần Bạch Hổ trong quân đội được gọi là Chiến thần, danh xưng này là một biểu tượng tâm linh, cũng là một lá cờ chuẩn mực, vừa có ý nghĩa tượng trưng vừa có tác dụng thực tế.

Thế nên Cuồng Lưu có thể mất tích nhưng Chiến thần không thể không có. Bây giờ không biết tung tích Cuồng Lưu ở đâu, mà thực lực của Phương Bạch cũng hoàn toàn có thể tiếp nhận vị trí của Cuồng Lưu. Chỉ cần thực lực đầy đủ thì ai là Chiến thần Bạch Hổ cũng không còn quan trọng nữa.

“Nếu mọi chuyện đã xong thì tôi sẽ đi trước, nhóm người Trương Tử Bình tạm thời cứ ở lại Yến Kinh. Hi vọng tư lệnh Lâm không sắp xếp cho họ những nhiệm vụ quá nguy hiểm.”

“Không thành vấn đề.”

Lâm Hải Phong gật đầu đồng ý.

“Còn nữa, cảm ơn.”

Câu cảm ơn này của Lâm Hải Phong rất chân thành.

Mặc dù sự kiện Thầy diệt ma luôn nằm trong tầm kiểm soát của Lâm Hải Phong nhưng cũng phải thừa nhận rằng nếu như không có trình tự số 1 thì Lâm Hải Phong muốn giải quyết Bành Quân cũng phải trả một cái giá khá đắt.

Nhìn Trình tự số 1 và Tần Mẫn rời đi, Lâm Hải Phong suy nghĩ một chút rồi quay đầu nói với Phương Bạch và Trương Tử Bình.

“Nơi tập trung Yến Kinh tạm thời không có vấn đề gì. Hai người đến tiền tuyến một chuyến, giải quyết triệt để chuyện Thầy diệt ma. Nhất định không được buông tha những kẻ ăn thịt người kia!”

“Rõ!”

Hai người tiến hành một nghi lễ tôn kính với Lâm Hải Phong, sau đó xoay người rời đi.

Ba ngày sau.

Phương Bạch đứng trước cửa sổ trong phòng làm việc của Bành Quân, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài.

Sự ồn ào huyên náo bên ngoài đã lắng xuống từ lâu. Khi quân đội đến thì căn bản không gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào.

Hầu hết các đơn vị tập trung ở Thủ đô Ma đều thuộc về quân đội, có một số sĩ quan cao cấp bị Bành Quân mua chuộc, muốn mua chuộc lại họ cũng vô cùng đơn giản. Hơn nữa, Bành Quân và Dương Bằng Quảng đã chết, ở đây căn bản không còn cường giả nào nữa.

Ngay cả đoàn quân ăn thịt người do Bành Quân kéo đến cũng đã mất tích từ lâu.

Sau lưng Phương Bạch bỗng vang lên tiếng bước chân nhè nhẹ.

“Nhiệm vụ đã hoàn thành, ở thủ đô Ma không tìm được bóng dáng của những tên ăn thịt người kia nữa. Một số kẻ đã bị giết, nhưng không giết hết được.”

“Không giết hết được thì thôi. Vất vả cho em rồi, Tiểu Tuyết.”

Tiểu Tuyết lắc đầu, sau đó nhẹ nhàng đi tới sau lưng Phương Bạch, nắm lấy tay anh ta, dịu dàng nói.

“Em biết anh Phương Bạch chắc chắn sẽ không phản bội quân đội. Người vất vả là anh mới đúng.”

Phương Bạch mỉm cười lắc đầu, nắm chặt lấy tay Tiểu Tuyết.

“Lần này anh sẽ ở lại, đúng không?”

“Ừ, từ giờ anh không đi nữa.”

“Thế thì tốt quá.”

Bên ngoài thủ đô ma, có một người đàn ông mặc một bộ quần áo màu xanh nhạt, nhìn mấy quân nhân đang đi tuần tra thì ánh mắt khẽ lóe lên vẻ hoảng sợ.

“Kết thúc rồi, Tổ chức thầy diệt ma xong đời rồi, Bành Quân cũng xong đời rồi.”

Chương 502 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!