Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 503: CHƯƠNG 503: KẾT THÚC 3

Kẻ ăn thịt người nghĩ đến đây rồi lập tức rời đi, không để ý đến chuyện tiêu hao thể lực, nhanh chóng di chuyển đến căn cứ bí mật trong hang núi.

Hang núi không lớn, nhưng khắp nơi đều là những tên ăn thịt người.

Nhìn thấy người đàn ông trung niên mặc áo xanh kia quay lại thì mấy trăm con mắt đều dõi theo ông ta, muốn từ miệng thủ lĩnh của mình biết được đáp án.

Đáng tiếc, người đàn ông trung niên mặc áo xanh lắc đầu.

“Thất bại…”

Xung quanh im lặng.

Một lát sau, có một giọng nói chậm rãi vang lên.

“Vậy tiếp theo chúng ta sẽ làm gì đây?”

Người đàn ông trung niên lắc đầu, vẻ mặt chua xót.

“Xin lỗi mọi người, nếu chúng ta đi cùng nhau thì mục tiêu quá lớn!”

Vừa nói dứt lời, người đàn ông trung niên lập tức di chuyển, lập tức biến mất khỏi tầm mắt của những kẻ ăn thịt người khác.

Bây giờ chỉ còn lại những kẻ thực sự “Bị lãng quên” ngồi nhìn nhau.

Lúc này, một bóng người trong nhóm ăn thịt người đứng dậy.

“Tôi có một ý tưởng… Bây giờ chúng ta không thể tiếp tục ở lại trong nước được nữa. Qua chuyện lần này, chắc chắn Lâm Hải Phong sẽ không bỏ qua cho chúng ta. Chúng ta chỉ còn một con đường có thể đi mà thôi…”

“Con đường gì?”

Dưới con mắt của hàng trăm người, người kia từ từ đứng ra, tháo khăn trùm đầu xuống.

“Hay là chúng ta đi đảo Bảo… Nơi đó không có quá nhiều chức nghiệp giả, thực lực cũng không mạnh. Dựa vào thực lực của chúng ta, nếu đến đó hoàn toàn có thể tiếp tục sống! Nếu mọi người tin tưởng Lý Toàn An tôi thì tôi cũng hi vọng nọi người đều có thể sống sót. Chúng ta nương tựa vào nhau, tìm cách tồn tại trong thế giới chết tiệt này!”

Mọi người bắt đầu suy nghĩ, sau đó các âm thanh lần lượt vang lên.

“Chúng ta có thể thử một lần, dù sao chúng ta ở lại Hoa Hạ cũng chỉ như những con chuột trốn chui trốn lủi dưới cống ngầm, thế thì không bằng đi thử một lần!”

“Đúng vậy, chúng ta thử xem sao!”

Nghe thấy những âm thanh ủng hồ càng lúc càng nhiều, Lý Toàn An khẽ mỉm cười.

Sau đó…

“Tôi cảm thấy đường đi xa xôi như vậy, chúng ta nên chọn một thủ lĩnh. Lý Toàn An cũng không tệ, là người đáng tin cậy, hơn nữa thực lực cũng không tồi.”

“Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy Lý Toàn An có thể, con người cũng khá hào phóng!”

“Ai làm thủ lĩnh cũng được.”

Lý Toàn An nghe mọi người bàn bạc thì khẽ vẫy tay.

“Tôi tham gia tổ chức Thầy diệt ma không lâu, nếu để tôi làm thủ lĩnh thì chỉ e…”

Lý Toàn An chưa nói xong thì những kẻ ngồi bên dưới đã nhao nhao lên.

“Anh Lý, bây giờ là lúc vô cùng nguy cấp, cũng may có anh Lý đứng ra chỉ bảo cho mọi người một con đường đúng đắn. Tôi cảm thấy anh làm thủ lĩnh là chuyện hoàn toàn đúng đắn!”

“Đúng vậy, anh Lý, anh đừng từ chối!”

Hầu hết mọi người đều cảm thấy Lý Toàn An thích hợp làm thủ lĩnh, thế nên Lý Toàn An cũng không từ chối nữa.

Sau một cuộc họp đơn giản, những kẻ ăn thịt người nhanh chóng xuất phát dưới sự yểm trợ của màn đêm.

Tổ chức thầy diệt ma đã bị Lâm Hải Phong giải quyết trong một thời gian ngắn.

Thời gian cánh cửa ma giới mở ra càng lúc càng gần, toàn bộ thế giới, cho dù là loài người hay là chủng thần thú hay thú biến dị đều bước vào một thời kỳ vô cùng bình yên, giống như bình yên trước cơn bão.

Tại thành phố Mẫu Đơn Giang, Vương Chí Cương đang tập hợp đội ngũ chuẩn bị rời khỏi quê nhà, tiến đến nơi tập trung Yến Kinh.

Đây cũng là lời nhắc nhở của Văn Vũ trước khi đi, cũng là do phía Yến Kinh đã gửi tin tức đến.

“Chú Vương, lần này chúng ta đến Yến Kinh có thể gặp anh Văn Vũ không?”

Vương Chí Cương nghe Trịnh Diệp hỏi thì gật đầu.

“Chắc chắn sẽ gặp được.”

“Chỉ là không biết khi anh Văn Vũ của cháu nhìn thấy cháu đã trở thành chức nghiệp giả cấp ba thì có cảm thấy ngạc nhiên hay không.”

Trịnh Diệp nghe Vương Chí Cương nói vậy thì hai mắt sáng lên, lập tức liên tưởng đến dáng vẻ ngạc nhiên của Văn Vũ.

Trong lòng Trịnh Diệp, Văn Vũ chính là thần tượng, cũng là mục tiêu.

Ở phía cuối đoàn quân di cư, có một người đàn ông nhìn như xác chết biết đi, cả người lấm lem bùn đất, đồng thời giống như bị bệnh tâm thần, cứ liên tục lẩm bẩm điều gì đó.

Ở một tòa nhà dân bên ngoài khu tụ tập Yến Kinh, mấy chục tên chức nghiệp giả đang tụ tập ăn uống.

Vạn Bình ngồi ở ghế chủ tọa, thỉnh thoảng lại có người đến chúc rượu.

Vạn Bình đã đến Yến Kinh từ lâu nhưng không thể hỏi được tin tức của Văn Vũ. Anh ta lại quay lại nghề cũ, làm thủ lĩnh thế giới ngầm, thuận tiện lôi kéo một mạng lưới tình báo!

Dựa vào thực lực cấp bốn của Vạn Bình thì muốn tập hợp lực lượng cũng không phải chuyện khó!

Có lẽ sau khi vong hồn của Vạn An “chết” thì đầu óc Vạn Bình tỉnh táo hơn không ít, cũng biết được khoảng cách giữa mình và Văn Vũ.

Tích lũy sức mạnh - Cho dù là anh ta, hay là thuộc hạ của anh ta! Đó mới là lựa chọn sáng suốt nhất!

Bây giờ Vạn Bình không vội, thực sự không vội!

Lúc này, Văn Vũ và Cuồng Lưu đang ở trong tháp trấn ma, trải qua “thử thách khủng bố” vô thời hạn.

“Hãy bắt một con ong biến dị trong vòng vài giây, bắt đầu!”

Nhìn những con côn trùng bay tán loạn, Văn Vũ và Cuồng Lưu bất đắc dĩ nhìn nhau.

“Ít nhất phải một tháng nữa mới có thể ra ngoài.”

“Đúng vậy, chỉ mong ông già có chiêu gì khác.”

“Cũng may là phần thưởng không tồi, nếu không thì một tháng này vừa phí thời gian vừa phí sức lực.”

Văn Vũ nhanh tay lẹ mắt, chưa đến ba mươi giây đã bắt được vài con ong mật. Hai người thông qua tầng tháp này, tiến về phía trước.

Chương 503 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!