PHẦN 4 KHI THỦY TRIỀU LÊN
Một tháng sau.
Nói một cách chính xác là một tháng lẻ ba ngày.
Văn Vũ và Cuồng Lưu đứng trên tầng thứ 1000 của Tháp Trấn Ma với vẻ mặt "chết chóc", lặng lẽ nghe những lời nhắc nhở quen thuộc đến phát mệt.
“Đinh, chúc mừng hai người đã khiêu chiến thành công Tháp Trấn Ma ngàn tầng, mở ra cánh cổng bảo địa.”
Nghe xong câu nói đó, trong mắt Văn Vũ và Cuồng Lưu hiện lên một tia dao động…
Đây là cảm giác vui sướng sau khi sống sót từ vụ tai nạn.
“Sống lại rồi, rốt cuộc cũng kết thúc rồi…”
Thậm chí đã có những giọt nước mắt xuất hiện trên khóe mắt Cuồng Lưu, và lẩm bẩm trong miệng những câu từ không thành lời.
Về phần Văn Vũ đang dùng sức xoay xoay cổ tạo ra âm thanh răng rắc vang vọng.
“Tôi phải cảm ơn tám đời tổ tông nhà anh…”
Nhìn ánh sáng màu trắng bạc lập lòe ở phía trước chậm rãi biến thành một cái xoáy nước lớn màu bạc, Văn Vũ và Cuồng Lưu không hề chần chừ lập tức khởi động tốc độ cao nhất chạy như bay về phía lối ra của bảo địa này!
Sau nhiều lần trải nghiệm việc tắm cho mèo biến dị, bắt sâu bọ cho gấu biến dị, xúc phân cho chó đột biến, không ngạc nhiên khi hai người đó có những biểu hiện và hành động vô cùng tự nhiên không gượng ép!
……
Không khí trong lành tràn về phía hai người, mang theo hương thơm của bùn đất và mùi thối rữa của ma khí, nhưng nó lại làm Văn Vũ và Cuồng Lưu cảm thấy thật thân thương.
Đây được gọi là hương vị của quê nhà.
Cuồng Lưu trực tiếp nằm trên mặt đất, híp hai mắt lại, cầm lấy một cây cỏ dại bỏ vào trong miệng rồi dùng sức nhai nó trong miệng, mặc kệ chất lỏng màu xanh lá cây đắng chát, nheo mắt nhìn ông mặt trời khổng lồ trên bầu trời.
Còn Văn Vũ thì mở ra hồn cảnh thứ hai và hồn cảnh thứ ba ra.
Tinh và Độc Nhãn đang ở trạng thái cực nhỏ cố gắng chen lấn ra khỏi hồn cảnh, với vẻ mặt sống không hối tiếc.
Hai con thú này đã đi theo Văn Vũ trong Tháp Trấn Ma đã hơn một tháng rồi, thức ăn thường ngày chỉ có thể là những thanh năng lượng giàu đạm và những thứ tương tự. Đối với hai con thú ăn thịt, những thứ đó cũng chỉ là thứ để bọn nó không đói chết mà thôi, bây giờ trong miệng của hai con thú này sắp có mấy con chim làm tổ rồi.
“Đi thôi, ăn thôi, chơi thôi, tiêu sái thôi”
Văn Vũ kích động vung bàn tay lên, Tinh đã chạy vọt ra ngoài trước, thân hình nhỏ bé kéo theo một loạt âm thanh bùng nổ hòa vào trong không khí, trực tiếp xông vào khu rừng nhỏ trước mặt, trong nháy mắt liền ở phía xa đã có một trận gà bay chó sủa.
“Ngươi không đi sao?”
Nhìn dáng vẻ yên lặng của Độc Nhẫn đang quỳ rạp trên mặt đất, Văn Vũ không nhịn được hỏi một câu.
Văn Vũ thật sự bị dọa sợ, sau thời gian dài bị “cầm tù” liệu hai con thú này có bị trầm cảm không chứ.
Độc Nhãn chớp chớp mắt vài cái với Văn Vũ sau đó một đợt thần kinh có vấn đề đến từ nó.
“Lão đại à, tôi muốn ăn phân…”
“Cút đi!!!!”
Văn Vũ dùng một chân đá Độc Nhãn bay xa.
……
Ở phía xa, hai con hồn thú đã chính thức tiến vào trạng thái săn thú.
Văn Vũ và Cuồng Lưu không biết đây là đây cả nhưng những động vật biến dị xung quanh đây cũng không ít đủ cho Tinh và Độc Nhãn ăn một bữa no nê.
Đầu tiên, Văn Vũ nằm xuống bên cạnh Cuồng Lưu, híp mắt lại, cảm nhận một chút tố chất cơ thể của bản thân.
Văn Vũ: người chức nghiệp ở đỉnh cao của cấp năm!
Tố chất cơ thể: 2000 điểm!
Đúng vậy, 2000 điểm, cấp năm! Đỉnh cao!
Mặc dù ngàn tần của Tháp Trấn Ma khá gian lận nhưng phần thưởng cũng khá đáng giá đó chứ, phần thưởng cho mấy chục tầng đầu tiên không đáng kể nhưng phần thưởng tích điểm từ đầu cũng khá hậu hĩnh!
Cũng gần như chỉ có điểm tích lũy
Một số lượng điểm tích lũy lớn bị Văn Vũ chuyển hóa thành tố chất thân thể của bản thân, thời điểm anh ra khỏi Tháp Ma Trấn Văn Vũ đã đạt đến trình độ của người chức nghiệp ở đỉnh cao của cấp năm, mơ hồ chạm đến cấp độ xiềng xích.
Đáng tiếc đó chỉ là bản thân Văn Vũ được hưởng mà thôi.
Những hồn thú nhỏ của anh như Độc Nhãn và Tinh đều không được hưởng quyền lợi khi sử dụng điểm tích lũy
Mà Cuồng Lưu còn thảm hại hơn cả!
“Đưa gương cho tôi xem.”
Nghe lời Cuồng Lưu nói, Văn Vũ trực tiếp móc cái ma kính Leguhart từ trong nhẫn không gian ra.
Cuồng Lưu nhẹ nhàng chạm vào bên trên ma kính, sau đó, một đợt dao động thần kinh truyền đến trong não Cuồng Lưu, Văn Vũ ở bên cạnh cũng không nhận ra.
“Thế nào? Có phải có cảm giác gánh thì nặng mà đường thì xa không?”
Cuồng Lưu híp đôi mắt tự hỏi bản thân, rất lâu sau mới bất đắc dĩ gật đầu.
Ma kính Leguhart cổ, tuyệt đối là một loại đạo cụ rất mạnh, có rất nhiều chỗ tốt nhưng những chỗ bị hỏng cũng không ít.
Giống như Cuồng Lưu của hiện tại…
Ban đầu, khi Văn Vũ bước vào Tháp Trấn Ma, thể lực của anh ấy là 1000 điểm, trong khi thể lực của Cuồng Lưu là 600 điểm ở trạng thái không chiến đấu.
Nhưng sau khi ra khỏi đó, tố chất cơ thể của Văn Vũ là 2000 điểm nhưng tố chất cơ thể của Cuồng Lưu còn chưa đến 700 điểm!
Chương 504 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]