Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 505: CHƯƠNG 505: SỐNG SÓT TRỞ VỀ RỒI 2

Tất cả là vì ma kính Leguhart, để Cuồng Lưu trực tiếp sử dụng thuộc tính đặc biệt của ma tinh để cường hóa, chi phí cường hóa có thể nói là giá trên trời!

Hai người đều bất đắc dĩ thở dài.

Cuồng Lưu là vì bản thân nhưng Văn Vũ lại vì ba con hồn sủng của mình…

……

Cảm nhận được bầu không khí trong lành có chút hương vị thối rữa, lại cảm nhận được ánh nắng ấm áp bao quanh cơ thể, nhất thời hai người trở nên vô cùng yên tĩnh.

Chỉ có Tinh và Độc Nhãn đang ở nơi xa rống lên một tiếng “kích động” được xem là ồn ào mà thôi.

Một lúc lâu sau, Cuồng Lưu mở miệng trước.

“Trong Tháp Trấn Ma, hai ta đã nói rõ rồi, chờ sau khi trở lại khu tập trung Yến Kinh, ma kính Leguhart sẽ được quân đội mượn để sử dụng. Vô điều kiện.”

“Ừm, nhưng có thể đừng nói chuyện mất hứng như vậy được không!”

Văn Vũ lập tức trợn trắng mắt.

Khi Văn Vũ cho Cuồng Lưu mượn ma kính Leguhart để sử dụng, ý định ban đầu của anh là muốn tăng sức mạnh cho Cuồng Lưu, dù sao thì giữa hai người cũng không có xung đột lợi ích, và sức mạnh của Cuồng Lưu tăng lên, không có hại gì cho Văn Vũ.

Ngay sau khi anh ta tìm ra tác dụng của ma kính Leguhart, Cuồng Lưu đã nghĩ nếu chiếc gương ma thuật của Leguhart được quân đội sử dụng sẽ có hiệu quả như thế nào hơn nữa chuyện này còn đem lại nhiều lợi ích!

Ví dụ như: huyết nhục của thú biến dị, sản phẩm nghiên cứu khoa học của quân đội, chức vụ trong quân đội và hàng loạt lợi ích khác nữa.

Nhưng khi hai người đang ở tần thứ 536, Văn Vũ lại dùng mấy thứ này đổi lấy thể lực của Cuồng Lưu.

Chuyện phải làm ở tầng thí luyện thứ 563 là dọn phân cho mấy con chim biến dị…

Bom cứt chim khắp bầu trời suýt chút nữa khiến Văn Vũ và Cuồng Lưu trực tiếp sụp đổ, sau đó là một loạt cò kè mặc cả.

Sau đó anh trải qua thử thách "nan giải" là tìm kiếm ma thạch từ hố phân người đột biến ở tầng 625, rồi cả lần dọn hang ổ cho chồn hôi đột biến ở tầng 842, Cuồng Lưu đã thành công giành lại được quyền sử dụng ma kính Leguhart “miễn phí” cho quân đội…

Sau khi nghĩ đế đây, họ lại một lần nữa nhớ lại nỗi sợ hãi bị chi phối bởi thí luyện, và cả hai lại im lặng với khuôn mặt khó coi.

Cho đến khi Cuồng Lưu bật dậy “đùng” một cái.

“Văn Vũ, có gì đó sai sai đó…”

“Chuyện gì thế?”

Văn vũ lười biếng không muốn nói chuyện.

“Hình như thời gian không đúng nhỉ……”

“Hửm?”

Vẻ mặt của Văn Vũ lúc này quả thật đã nghiêm túc hơn rất nhiều: “Sao lại không đúng?”

“Trên đồng hồ tôi, bây giờ là 1 giờ 28 phút đó.”

“Đúng vậy, không sai.”

Văn Vũ nhìn mặt trời, nói một cách chắc chắn.

“Là ngày 27 tháng 10 năm 2017, 1 giờ 28 phút sáng…”

Sau một lúc do dự, Cuồng Lưu lại nhìn mặt trời trên không trung, bổ sung một câu.

“Giờ Yến Kinh.”

“Sai lệch múi giờ……”

Đầu óc Văn Vũ không ngu ngốc đến mức không nghĩ đến lý do này.

Sau khi nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu sau, Văn Vũ thở dài một hơi rồi lại tiện thể tìm một tư thế thoải mái hơn để nằm.

“Người canh giữ bảo địa số một này quả thật rất cẩn thận.”

Điều đầu tiên Văn Vũ nghĩ đến là người canh giữ bảo địa số một sử dụng quyền hạn của mình để mở cổng ra của bảo địa tại một quốc gia khác như vậy thì sau khi Văn Vũ và Cuồng Lưu ra khỏi đó cũng sẽ không thể quay về Hoa Hạ, như vậy thì ra khỏi đó cũng không có tác dụng gì.

“Ai……”

Cuồng Lưu thở dài thườn thượt và rồi nằm xuống vị trí ban đầu.

Cuộc sống hơn một tháng trong Tháp Trấn Ma đã hoàn toàn xóa sạch những lo lắng về Lâm Hải Phong trong lòng Cuồng Lưu.

Một tháng, nói dài cũng không quá dài nói ngắn cũng không quá ngắn, nhưng với những thủ đoạn của Lâm Hải Phong và Bành Quân thì, một tháng này là quá đủ để xoay Hoa Hạ đến chóng mặt, và cuộc chiến giữa hai bên có lẽ đã sớm có kết quả.

Chỉ có một điều hai người không ngờ được là chuyện sửa đổi cửa ra của bảo địa lần này là do trình tự số một làm ra.

……

“Máy thông tin của anh đâu? Nhìn xem có thể kết nối đến khu vực trong nước không, cũng có thể đồng hồ anh bị lỗi rồi.”

Văn Vũ nằm ngửa trên mặt đất miệng thì nói như đang đưa ra lời đề nghị nhưng từ thái độ thản nhiên của anh cho thấy Văn Vũ hoàn toàn không để tâm đến chuyện hai người họ đang ở đâu.

Chỉ cần không phải ở Ma giới thì với thực lực của hai người thì ở đâu cũng không thành vấn đề.

“Đồng hồ của tôi không thể sai được, đây là sản phẩm của học viện khoa học đó, mô hình tùy chỉnh của nó là Chiến thần duy nhất!”

Cuồng Lưu vừa nói những thứ vô nghĩa với Văn Vũ lại vừa chậm rì lấy chiếc máy truyền tin ra.

“Không có một chút tín hiệu nào cả.”

Sau đó anh ta tùy ý ném chiếc máy truyền tin đi như một sự thật hiển nhiên Cuồng Lưu cũng không có ý muốn thăm dò chuyện hai người đang ở đâu.

Im lặng hưởng thụ không khí và ánh mặt trời, sau đó, Văn Vũ và Cuồng Lưu dần dần thiếp đi…

Tháp Ma Trần ngàn tầng quả thật là cực hình đối với hai người.

Chương 505 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!