Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 506: CHƯƠNG 506: KHU CHĂN NUÔI 1

Ở trong rừng cây nhỏ phía xa, Độc Nhãn và Tinh đang “chơi đùa” vô cùng náo nhiệt.

Tinh ngậm một con thú biến dị cấp ba trong miệng, không ngừng ăn thịt uống máu. Còn về Độc Nhãn,nó vừa mới bắt được một con chó biến dị cấp ba, vẫn là giống cái…Lúc này nó đang vui vẻ làm cái pít - tông.

“Tinh, Tinh lấy chút đồ ăn cho anh chó ăn đi.”

Độc Nhãn vừa cưỡi lên con chó cái vừa nói với Tinh rằng mình muốn một chút đồ ăn, không để ý gì đến ánh mắt tức giận của con chó cái dưới thân.

“Không cho, tự mình đi bắt đi, thú biến dị trong rừng cây nhỏ kia không ít sao ngươi không tự đi bắt đi!”

Tinh liếc Độc Nhãn đến trắng mắt, lập tức ngậm đồ ăn xoay người sang chỗ khác, chĩa cái đuôi của mình về phía Độc Nhãn, không muốn nhìn cảnh tượng bẩn thỉu trước mặt.

“Thật nhỏ mọn.”

Độc nhãn lẩm bẩm lầm bầm, dùng sức đẩy eo, làm con chó cái phía dưới “thét chói tai” một trận.

“Gâu gâu.”

Từ chỗ chó cái dưới thân Độc Nhãn vang ra âm thanh xin tha.

“Thành thật chút đi.”

Độc Nhãn căn bản không để ý đến lời cầu xin của con chó cái, đôi bàn chân to lớn chụp lên đầu con chó cái, làm cho con chó cái đáng thương vàng đầu hoa mắt.

Một con chó cái biến dị cấp ba cao 7 mét nói.

“Gâu gâu gâu!”

Chó cái nhỏ đáng thương kêu lên hai tiếng như đang muốn nói gì đó.

Đương nhiên gần như chỉ có mình Độc Nhãn có thể nghe hiểu được ngôn ngữ của loài chó.

Tuy nhiên, Tinh có chút muốn khám phá, và nó thực sự bị nhốt trong hồn cảnh quá lâu rồi, cái đầu khổng lồ của nó trực tiếp quay lại: "Anh chó, con ngựa của anh nói gì vậy?"

“Cô ấy nói cánh rừng này nằm trong sản nghiệp tư nhân, là khu chăn nuôi của chủ nhân cô, cô ở đây để trông nom nhà cửa…Ồ, tôi không nhìn ra đó, nó là một con lưng đen thuần chủng, không ngờ anh Chó còn có ngày này. "

Độc Nhãn lập tức bắt đầu khoe khoang, căn bản không nói điểm chính và bỏ qua những ý như “chủ nhân” hay đại loại như vậy.

Chủ nhân là ai mà có lão đại của chính mình vậy?

Tinh cẩn thận hơn rất nhiều.

“Có cần nói cho lão đại biết không?”

Lúc này Độc Nhãn đang vui vẻ,

Sao có thể làm chuyện “nhàm chán” như vậy chứ, trong miệng tùy ý đáp lại một câu.

“Muốn đi thì ngươi đi đi, tôi đến đây thì mảnh đất này là của tôi, chủ nhân cái gì chứ, nuôi một con chó cũng chỉ có thể nuôi đến cấp ba, tôi muốn xem xem là con gà yếu ớt nào!”

Lời nói không lý lẽ này lại lừa được Tinh…

“Cũng đúng nhỉ.”

Nói xong, Tinh trực tiếp cúi đầu tiếp tục hưởng thụ bữa tiệc thú biến dị lớn trên mặt đất.

Chỉ là hai con hồn thú này không ngờ đến là, nếu rừng cây này đã là sản nghiệp tư nhân thì sao lại không có bất kỳ sự giám sát nào chứ?

Ở một nơi không xa phía sau hai con thú có một chiếc camera mini được giấu trong đám cây, quay lại tất cả.

……

Thời gian quay ngược lại.

Mười phút trước, lão Sơn đang nhàn nhã ngồi uống cà phê tại căn phòng nhỏ trong khu rừng, trên tay ông ta cầm một quyển tạp chí playboy xem một cách thích thú.

Một mặt vách tường trong căn phòng nhỏ được phủ kín bằng những cái màn hình, cho tầm nhìn bao quát toàn bộ khu chăn nuôi bên cạnh.

lão Sơn chính là người trông coi khu chăn nuôi này, nghiêm túc mà nói thì chính là người gõ mõ cầm canh nhưng không thể phủ nhận đây thực sự là một công việc tốt.

Bởi vì những người chức nghiệp hỗn tạp xung quanh đây không ai là không biết đây là sản nghiệp của ông Claus cả!

Đúng vậy, cái khu chăn nuôi này là một sản nghiệp—— chuyện cung cấp nhiều loại thịt thú đột biến phong phú cho địa điểm ăn chơi lớn nhất ở Las Vegas.

Nhân viên nước ngoài ở đây cũng không ít!

Nếu không phải do lão Sơn có một con hắc bối thuần chủng, mà hơn nữa con hắc bối này con đạt cấp ba có một thực lực khủng thì lão Sơn cũng không có khả năng có được chức vị này.

“Cốc cốc cốc.”

Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, lão Sơn buông cuốn tạp chí và ly cà phê trong tay xuống, đeo cái kính râm hình vuông kia rồi đồng thời túm chặt cây súng săn bên người.

Tuy tuổi tác của lão Sơn Mỗ đã cao nhưng thực lực bản thân cũng ở đỉnh cao của cấp hai, ở nơi gần Las Vegas này cũng không có uy hiếp gì đến tính mạng cả.

Huống chi ông ta còn có nuôi một con chó…

“Ai đó?”

Giọng điệu vô cùng thô lỗ.

“Chú Sơn Mỗ, chúng tôi đến lấy hàng.”

Nghe được giọng nói quen thuộc ở bên ngoài, lão Sơn Mỗ mới thả lỏng cảnh giác, ngoáy ngoáy mũi, soi gương rồi nghiêm túc chỉnh trang lại nếp gấp trên áo sơ mi.

“Vào đi.”

Cánh cửa gỗ mở ra và kèm theo là từng đợt âm thanh “kẽo kẹt kẽo kẹt”, một bóng người hơi tiều tụy xuất hiện ở cửa, cùng lúc đó ở phía sau là ba người mặc quần áo hoa hòe lộng lẫy, tóc vàng, mông to đang vểnh ra phía sau.

“Chú Sơn Mỗ, hôm nay có hàng tốt gì sao?”

Lão Sơn Mỗ đầu tiên là nhìn khuôn mặt tươi cười nhăn nhó của người đàn ông khốn nạn kia, sau đó lại nhìn ba tên "tiền trà nước" phía sau, trên miệng lộ ra một nụ cười mơ hồ.

Chương 506 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!