Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 507: CHƯƠNG 507: KHU CHĂN NUÔI 2

“Gần đây có không ít đồ tốt, trước mới vừa có một con nghé con vừa mới sinh đã có thực lực cấp một, còn có…"

Lão Sơn Mỗ cố ý nhướng mày.

“Không được ghi lại trong hồ sơ.”

Giọng nói vô cùng nhỏ, ngoài trừ người đàn ông khốn nạn này ra thì ba người đàn bà phía sau cũng không nghe thấy.

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”

Người đàn ông khốn nạn cười rồi gật đầu, đồng thời đưa lên tay một chiếc túi vải lớn.

Lão Sơn Mỗ cầm chặt cái túi vải, cảm nhận được sức nặng trong đó, hài lòng gật đầu.

“Lần trước ngươi nói…Nhưng tôi không phải đã nói không được phép mang người ngoài vào sao?”

Lão Sơn Mỗ ra vẻ rất nghiêm khắc nói, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại trên những đường cong trên người ba cô gái kia.

Người đàn ông khốn nạn kia nở nụ cười mỉa mai với lão Sơn Mỗ, anh ta biết đây chỉ là câu nói hình thức mà thôi, không chừng con quỷ già háo sắc này lần sau còn muốn anh ta tìm thêm bốn con đàn bà nữa.

Lão Sâm không nói nhiều lời, liền dẫn người đàn ông khốn khổ đến trước màn hình, nhìn bao quát cảnh tượng bên trong.

Một lúc lâu sau, lão Sơn Mỗ chỉ vào một trong số những cái màn hình và nói.

“Chính là cái này.”

Bên trong màn hình hiển thị hình ảnh hai con trâu biến dị cao gần 5 mét đang ung dung ăn cỏ, theo sau là một chú nghé con khờ khạo và dễ thương đang loạng choạng bước đi.

Nhìn thấy tình trạng của nghé còn, người đàn ông khốn nạn gật đầu hài lòng.

“Tốt, rất tốt! Thịt chắc chắn sẽ rất tươi mới, bà Anne chắc chắn sẽ rất hài lòng! Nhưng chú Sơn Mỗ nhìn thử xem vật nhỏ ở bên cạnh đây là cái gì thế?”

Người đàn ông khốn nạn chỉ chỉ chấm đen nhỏ nhỏ phía sau đầu của ba con trâu.

“Cái gì?”

Lão Sơn Mỗ lập tức kéo kính râm xuống, đồng thời hai tay nhanh chóng ấn mấy cái nút, sau đó hình ảnh hiển thị trên màn hình lập tức phóng lớn lên.

Hai người nhìn thấy một con thằn lằn nhỏ màu đen có cánh.

“Đây là…”

Không đợi lão Sơn Mỗ nói xong, hình ảnh trên màn hình cho thấy cơ thể của con thằn lằn nhỏ bỗng nhiên lớn lên, sau đó biến thành một sinh vật to lớn có sải cánh hàng chục mét với chiều cao 20 mét!

Sau đó trực tiếp ngoạm lấy ba trâu, xoay người bay lên không trung.

Chỉ để lại lão Sơn Mỗ và người đàn ông khốn nạn ngây người nhìn chằm chằm vào màn hình.

“Rồng…Là một con rồng!”

Người đàn ông khốn nạn dùng sức nuốt nước bọt trong miệng, giọng nói cất lên run rẩy.

Dáng vẻ của Tinh là một con cự long phương Tây, hai người có thể nhận ra được cũng không có gì quá kỳ lạ.

Mà căn bản lão Sơn Mỗ không suy xét nhiều đến như thế, trong lòng lão Sơn Mỗ lúc này chỉ suy nghĩ đến một chuyện duy nhất.

“Fuck, chó của ông đây!”

Không đợi cho lão Sơn Mỗ có cơ hội cẩn thận tìm kiếm bóng dáng của con chó của mình, người đàn ông khốn nạn đã trực tiếp chỉ về một phía của màn hình.

Trong màn hình, một thân hình to lớn màu xám đen chiếm hết toàn bộ hình ảnh màn hình, chỉ còn có thể nhìn thấy ở các góc, hai cái chân chó quen thuộc với lão Sơn Mỗ.

Nhìn thấy cảnh tượng như thế, cơn giận của lão Sơn Mỗ gần như không thể át đi, vừa xách cây súng săn lên vừa kêu la lớn tiếng.

“Còn dám “làm” chó của ta, ông đây một súng bắn chết ngươi!”

Trong cơn giận tức thời, lão Sơn Mỗ căn bản không hề suy xét đến sự chênh lệch về thực lực.

Chuyện này cũng khó trách, lão Sơn Mỗ đã nuôi dưỡng con hắc bối này 5 năm rồi, vị trí của hắc bối trong lòng lão Sơn Mỗ không khác gì một đứa con cả, ông đã xem nó như con gái của mình.

Về phía người đàn ông khốn nạn ở bên cạnh, nhìn thấy cảnh tượng như thế, không nhiều lời trực tiếp chạy ra ngoài.

Lão Sơn Mỗ đã không còn lý trí nữa nhưng anh ta thì có! Chỉ cần mắt không mù thì có thể nhìn ra được “tội phạm” phạm phải tội cưỡng gian kia có thân hình cao đến 20 mét!

Nếu ói về cấp bậc thì…

Người đàn ông khốn nạn kia không tính nhiều như thế, tóm lại cứ chạy trốn là được rồi.

Mà Độc Nhãn lúc này căn bản không ngờ đến chuyện chủ nhân của ”người đẹp nhỏ” này đã tức giận lên rồi. Định dùng một cây súng săn đời cũ đi cứu chó cưng của mình, nó còn vừa trò chuyện với Tinh vừa hung hăng chà đạp hắc bối dưới thân mình.

Cho đến khi một loạt tiếng bước chân nhanh chóng xuất hiện trong phạm vi nhận thức của hai con thú.

“Con người, thực lực yếu ớt đến đáng thương, làm sao đây anh Cẩu?”

Chỉ nghe tiếng bước chân, Tinh dã đoán ra được chủng tộc và thực lực của người này.

Mặc dù thực lực của Tinh mạnh hơn Độc Nhãn rất nhiều, nhưng khi gặp chuyện vẫn có thói quen hỏi Độc Nhãn.

Dù sao, trong mắt Tinh,kinh nghiêm trong xã hội của Độc Nhãn phong phú hơn.

“Không cần quan tâm, tao sắp…”

Tinh trợn trắng mắt, ai mà biết cái sắp của Độc Nhãn là cái gì chứ.

Tiếng bước chân càng ngày càng gần, còn cú “va chạm” của Độc Nhãn càng ngày càng mãnh liệt hơn, cho đến khi xuất hiện một ông già cường tráng, tay cầm súng, trước mắt Tinh và Độc Nhãn.

Nhìn thấy bóng người, Độc Nhãn và Tinh đang làm gì thì vẫn làm thế, mà Hắc Bối ở dưới người Độc Nhãn như nhìn thấy người thân, nó kêu “nức nở “lên.

“Cha, cứu con…”

Chương 507 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!