Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 508: CHƯƠNG 508: HOAN NGHÊNH ĐẾN VỚI NƯỚC MỸ

Nỗi buồn trong giọng nói của nó ngay đến cả không hiểu ngôn ngữ như Tinh cũng có thể nghe ra.

Lão Sơn nhìn thấy con gái bị XXX, lập tức tức giận, giơ khẩu súng lên ngắm, lớn tiếng nói: “Con chó khốn nạn, buông nó ra!”

Cũng không biết Lão Sơn từ đâu ra mà nhìn Độc Nhãn thành một con chó khốn nạn.

Đáng tiếc, Độc Nhãn không hề di chuyển.

Sau đó, “Bùm” một tiếng.

Viên đạn bắn trúng ngay đầu Độc Nhãn, sau đó đạn bị đẩy văng ra xa, Độc Nhãn không bị sao cả,ngược lại sự va chạm còn mãnh liệt hơn.

Sau đó, chỉ nghe thấy Độc Nhãn kêu “áu áu” lên hai tiếng, rồi như bị tàn phế nằm nên trên người Hắc Bối, gương mặt dâm đãng bò trên đất, không biết đang nghĩ cái gì.

Hắc Bối thoát khỏi tay Độc Nhãn, miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết, chạy đến bên cạnh Lão Sơn, ánh mắt nhìn Độc Nhãn, vừa tức giận, vừa bất lực, rất kỳ lạ, nó còn một số thứ nữa…

Nhìn thấy “Con gái “của mình không bị tổn thương đến cơ thể, Lão Sơn thở phào nhẹ nhõm sau đó nhìn Độc Nhãn đang bò dưới đất, và Tinh đang ăn uống, súng từ từ giơ lên, ánh mắt tràn đầy sự tức giận, “Bùm” một tiếng, lại một phát súng.

Sau đó, viên đạn lại bắn trúng da của Độc Nhãn nhưng rồi không biết lại bắn đi đâu…

Khẩu sứng trong tay Lão Sơn, mặc dù đã được cái tạo lại, nhưng sức sát thương không đủ để bù đắp lại khoảng cách giữa thực lực cấp 2 và cấp 5.

Nhìn thấy đòn tấn công của ông ta, căn bản không hề gây tổn thương gì đến hai con quái thú hồn sủng này, đầu óc bị sự tức giận nhấn chìm lập tức tỉnh táo lại, tay vỗ lên cơ thể to lớn của Hắc Bối, khẩu súng trong tay từ từ thu lại, lùi về sau.

Một giây sau, bước chân của Lão Sơn dừng lại.

Lúc Lão Sơn nổ phát súng đầu tiên, Văn Vũ và Cuồng Lưu ở đó không xa đã nghe thấy rồi.

Văn Vũ đã có kinh nghiệm chơi súng từ kiếp trước, Cuồng Lưu cũng có sự hiểu biết về súng, tất nhiên không cần nói gì nhiều.

“Đi xem không?”

Cuồng Lưu gương mặt nhàn nhã hỏi.

“Không sao đâu, hồn sủng của tôi lo được.”

Văn Vũ cho rằng Tinh và Độc Nhãn gặp phải kẻ địch, nhưng nghe tiếng súng, Văn Vũ đã mất đi tính tò mò muốn xem.

Loại súng đso, có bắn 100 phát, cũng không gây được sát thương gì đến Tinh và Độc Nhãn.

“Không phải, tôi thấy không dễ dàng gì tìm thấy có người, chúng ta có thể nghe ngóng chút tin tức.”

“Ồ…”

Văn Vũ cố ý kéo dài giọng.

Vừa nãy Văn Vũ không nghĩ được nhiều như thế, Văn Vũ vốn cô đơn một mình, với mấy vấn đề bản thân đang ở đâu, thật sự không xem trọng.

Nhưng Cuống Lưu, với tâm tư quay về Hoa Hạ, thì rõ ràng xem trọng chuyện này hơn Văn Vũ.

“Vậy đi thôi.”

Văn Vũ nói xong, chậm rãi đứng lên, sau đó cả người nhanh chóng đi thật nhanh đến nơi vừa xảy ra nổ súng đó.

Cuồng Lưu ở phía sau cũng không chậm trễ, cả người nghe tiếng “rắc rắc” rồi nhanh chóng chạy theo phía sau Văn Vũ như một luồng sáng.

“Các cậu là ai?”

Nhìn thấy hai người da vàng đột nhiên xuất hiện trước mặt,Lão Sơn đột nhiên cảm thấy đầu óc mình hình như không đủ dùng nữa rồi.

Người da vàng đúng là cũng hay gặp, ở Mỹ người da vàng không phải ít, cũng giống như đại ca ở khu tập trung tại Las Vegas——Dương, chính là một người Hoa Hạ.

Nhưng, khi thấy người da vàng vung tay vài cái, sau đó hai con cự thú biến dị cùng thu nhỏ lại, chạy lên trên người, cảnh này rõ ràng có chút kỳ quái.

Ngày mạt thế đến, có thể khống chế và triệu hồi được hình thái của thú biến bị , trừ Tinh và Độc Nhãn ra, thì cũng có con khác! Nhưng đó không thể nào là thứ mà Lão Sơn có thể nhìn thấy được.

Cảm nhận được sức mạnh đáng sợ của hai người trước mặt, lại còn có khí chất của người mạnh mẽ, Lão Sơn nuốt nước bọt.

Là một người trông coi trang trại như Lão Sơn, đã từng nhìn thấy rất nhiều người, rất nhiều thú biến dị ! Cho nên Lão Sơn biết——người còn đáng sợ hơn thú biến dị nhiều!

Thú biến dị, thú biến dị mạnh mẽ và hung bạo nhất, một khi ăn no rồi, cũng không để ý đến những “con côn trùng nhỏ” xung quanh, mà kẻ mạnh thì trên một trình độ nào đó, giết người hoàn toàn dựa theo tâm trạng.

Có thể nhìn thấy sự lo lắng của Lão Sơn, Cuồng Lưu mỉm cười với Lão Sơn, nói tiếng Anh rất lưu loát.

“Chúng tôi là người của quân đội Hoa Hạ, chúng tôi đến đây không có mục đích gì cả, đến đây, chỉ là muốn hỏi thăm một số tin tức mà thôi.”

Nhìn thấy Lão Sơn ở đối diện run rẩy cầm súng, bộ dạng phòng bị, Văn Vũ suy nghĩ một hồi, dứt khoát lấy từ nhẫn không gian ra một viên ma tinh cấp 3, vứt qua cho Lão Sơn.

“Phí nhân công.”

Vốn tiếng anh ít ỏi phun ra từ miệng Văn Vũ, may mà Lão Sơn nghe hiểu, lấy chân khều khều viên ma tinh dưới đất, sau đó cúi người nhặt lên.

Đợi đến khi ngẩng đầu lên, gương mặt lại nở nụ cười “Come On, man.”

Sau đó vẫy vẫy tay, tay dắt Hắc Bối, đi lên trước.

Chương 508 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!