Ngược lại, Lâm Hải Phong vô cùng hiểu suy nghĩ của Cuồng Lưu.
“Là về vấn đề của Phương Bạch sao.”
“Đúng!”
Lâm Hải Phong trầm ngâm một lát: “Cậu tìm nơi yên tĩnh đi.”
Cuồng Lưu không nói hai lời, liền nhấc mông chui vào nhà vệ sinh, sau đó tiếng nước ào ào vang lên.
Thấy một màn như vậy, Văn Vũ hơi bĩu môi, đứng dậy đi đến cửa.
“Đại nhân.”
Ngoài cửa, Claus đứng ở cửa, cung kính chào hỏi Văn Vũ.
Ngược lại, khóe miệng Văn Vũ nhếch lên nở nụ cười: “Đừng khách sáo, trong khoảng thời gian tiếp theo, tôi chỉ sợ cần lải nhải chỗ ông rồi.”
Nghe thấy câu này, Claus kéo to miệng, sảng khoái cười nói: “Tuyệt đối đừng khách khí. Đại nhân, cậu muốn ở chỗ này bao lâu thì ở bấy lâu. Tiểu nhân không có ý kiến, ăn ngon uống tốt chơi vui là được!”
Văn Vũ ở đâu không sao cả, cho dù là ở cánh đồng ngoại thành thì Văn Vũ cũng có thể sống.
Nhưng Văn Vũ không phải là tu khổ hành gì cả! Trước Mạt thế, nguyện vọng lớn nhất của Văn Vũ là kiếm được tiền cả đời không tiêu hết. Sau đó, uống loại rượu mạnh nhất, ngủ với người phụ nữ đẹp nhất! Nghiêm khắc mà nói, Văn Vũ coi như là một người theo chủ nghĩa hưởng lạc! Hơn nữa, hiện tại đã mạt thế, cậu có thực lực mạnh nhất, dựa vào gì mà cậu không thể hưởng thụ sự phục vụ tốt nhất?
Ai không muốn khiến cuộc sống của mình tốt hơn một chút chứ? Ít nhất ở trong mắt Văn Vũ, khách sạn Đại Hồng Thạch của Claus tương đối xa hoa. Bên trong đầy đủ mọi thứ, ăn nhậu chơi bời tất cả đều có. Trong khoảng thời gian trước khi Ma tai bắt đầu này, Văn Vũ cũng đã không thể tìm thấy con đường tăng thực lực nhanh chóng, còn không bằng trong khoảng thời gian này, tranh thủ ở chỗ này hưởng thụ thoải mái một chút.
Hưởng thụ và trở lên mạnh hơn cũng không xung đột, huống hồ……
Đây cũng có thể là chút yên bình cuối cùng mà Văn Vũ có thể hưởng thụ được.
Mà đối với Claus mà nói, chuyện càng đơn giản hơn —— Văn Vũ chính là trình tự số 2, chỉ cần hầu hạ tốt tôn đại Phật này, thì mình cũng không cần dựa hơi Dương Hoằng và Anne nữa.
Hai người đó có thể nói là ăn nhịp với nhau, cấu kết với nhau làm việc xấu. Claus làm động tác “mời” với Văn Vũ, đồng thời nói.
“Cơm trưa đã chuẩn bị xong, là một con trâu biến dị cấp bốn, tinh chọn bộ phận mềm nhất, do đầu bếp tốt nhất Las Vegas trước mạt thế nấu. Đại nhân nhận cho, thử một chút chứ?”
Thái độ của Claus không tồi. Người ta lấy ra thứ tốt nhất để hầu hạ mình, còn muốn mình nể mặt. Tuy rằng không khỏi có chút hoài nghi vuốt mông ngựa, nhưng mà……
Văn Vũ thích!
Cường giả nên hưởng dụng thứ tốt nhất, đó gọi là đạo lý hiển nhiên! Nếu không thì trước mạt thế, thăng chức tăng lương đi lên đỉnh cao cuộc sống là vì cái gì? Sau Mạt thế, nỗ lực tăng thực lực lại vì lý do gì?
Kẻ yếu có thể không nịnh nọt cường giả, nhưng cần phải đủ tôn trọng cường giả. Đây gọi là phương thức sinh tồn của kẻ yếu!
Cho dù là trước mạt thế hay là sau mạt thế, thì thế giới vốn dĩ chính là như vậy.
Mà Claus nghiên cứu tương đối thấu triệt những đạo lý này!
“Vậy đi thôi! Với lại không cần gọi tôi là đại nhân, khách sáo lắm, gọi tôi Văn Vũ là được rồi.”
Ngược lại, Claus do dự: “Vẫn nên gọi đại nhân đi, xét cho cùng là nên có tôn ti trật tự.”
Văn Vũ quyết đoán gật đầu: “Cũng được, dù sao chỉ là xưng hô, tôi không thèm để ý mấy thứ này. So với cái này mà nói, vẫn là hành động thực tên quan trọng hơn, không phải sao?”
“Đương nhiên!”
Claus khẳng định gật đầu.
“Đúng rồi, Jack đâu?”
“Cậu ấy rời đi trước rồi. Cái máy liên lạc đó là để lại cho đại nhân trình tự số 3.”
……
Bữa trưa rất xa hoa, địa điểm là ở trong nhà ăn độc lập tầng cao nhất của khách sạn Đại Hồng Thạch. Tường thủy tinh ở xung quanh mang đến cái nhìn toàn cảnh của hầu hết Thành phố Tội Ác……
Đáng tiếc, phong cảnh bên ngoài là một mảnh hỗn độn, thật sự chẳng ra gì!
Nhưng điều này cũng không gây trở ngại cho việc hưởng thụ một bữa mỹ thực của Văn Vũ.
Sáng sớm Độc Nhãn và Tinh đã được Văn Vũ thả ra. Lúc này, chúng đang cầm một cái chân trâu lớn ăn uống thỏa thích.
Mà Claus đứng ở một bên, thỉnh thoảng thêm rượu vang đỏ cho Văn Vũ.
Trong miệng Văn Vũ nhét đầy đồ ăn, vừa câu được câu mất trò chuyện với Claus, vừa dùng tốc độ cực nhanh quét sạch mỹ thực trên bàn.
Sau một lúc lâu, bữa trưa kết thúc.
Văn Vũ thoải mái ợ một cái, hỏi Claus.
“Mang tôi đi tham quan một chút đi. Đúng rồi, Cuồng Lưu đâu?”
“Đại nhân trình tự số 3 bảo đưa đồ ăn đến phòng, cậu ấy vẫn ở trong phòng không ra ngoài.”
Văn Vũ hiểu rõ gật đầu, có thể là có chuyện gì đó. Xét cho cùng, hiện tại Cuồng Lưu tương đương với người phụ trách cao nhất của Hoa Hạ trú tại nước Mỹ, công việc bận rộn là rất bình thường.
“Vậy không đợi anh ta nữa.”
……
Chương 521 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]