Nghiêm khắc mà nói thì toàn bộ chỗ ăn chơi của khách sạn Đại Hồng Thạch cũng không nhiều.
Xét cho cùng, mạt thế đã phá hủy hệ thống kinh tế vốn có, mà trong hệ thống kinh tế hiện có, cũng sẽ không có quá nhiều người lựa chọn tiêu phí ma tinh để hưởng lạc.
Người sống sót có thể sống đến bây giờ thì người thực lực yếu không có khả năng tới nơi này tiêu phí. Người thực lực cường thì năng lực tự chủ thông thường cũng tương đối mạnh, cũng sẽ không trầm mê với đánh bạc, rượu, thứ linh tinh.
Claus dẫn Văn Vũ đến tầng bốn của khách sạn Đại Hồng Thạch trước.
Đây là một quán bar siêu lớn, đương nhiên, không tính là nhiều khách, thậm chí nữ chiêu đãi viên lui tới còn nhiều gấp đôi số lượng khách!
Hơn nữa, theo như lời Claus nói, những nữ phục vụ đó sẽ cung cấp phục vụ đặc thù, chỉ cần Văn Vũ coi trọng, thì bất cứ lúc nào cũng có thể mang về phòng.
Chỉ tiếc, Văn Vũ chướng mắt với những người chỉ biết tô son điểm phấn đó.
Tầng thứ ba là một phòng tập thể thao lớn, đương nhiên, hiện tại mục đích giữ lại chỉ là bày trí thôi. Tầng thứ hai là nhà hàng mở, những cái này đều không có sức hấp dẫn với Văn Vũ.
Có thể là nhìn ra Văn Vũ có chút không kiên nhẫn, Claus dẫn Văn Vũ trực tiếp đi lên một cái thang máy nhỏ hẹp.
“Không biết đại nhân có hứng thú cược hai ván hay không? Phải biết rằng, trước mạt thế, Las Vegas chính là thành phố sòng bài nổi tiếng nhất trên thế giới.”
“Không có hứng thú.”
Văn Vũ quyết đoán lắc đầu.
Văn Vũ cũng không lây dính loại bài bạc này, hơn nữa cũng không hứng thú với mấy trò Poker linh tinh gì đó.
Ngược lại, Claus thần bí cười với Văn Vũ.
“Có rất nhiều loại đánh bạc, đặc biệt là sau mạt thế. Tôi đã phát triển một loại trò chơi thú vị dựa trên một môn thể thao trước mạt thế. Tôi tin rằng đại nhân sẽ cảm thấy hứng thú.”
Trong lời nói của Claus tràn đầy tự tin, ngược lại khiến Văn Vũ dâng lên một chút chờ mong.
Không đợi Văn Vũ mở miệng đặt câu hỏi, thang máy “đinh” một tiếng, ngừng lại.
“Tới rồi.”
Claus hơi mỉm cười với Văn Vũ.
Theo cánh cửa từ từ mở ra, tiếng hò hét, tiếng hoan hô, tạo thành một cỗ âm thanh to lớn như tiếng gầm đánh thẳng vào màng nhĩ của Văn Vũ.
Ngay sau đó là một giọng nói cao vút, rõ ràng đầy phấn khởi vang lên.
“Trận tiếp theo! Xin mời, vị tướng quân bất bại ở sàn đấu Hồng Thạch của chúng ta, Bá Vương! Người đối chiến, đến từ ma thú khủng bố hoang dã! Đỉnh phong cấp ba răng cưa Ma Sói!”
“Các vị hãy dùng những tiếng hoan hô và hò hét thật nhiệt liệt để cùng nhau nghênh đón hai vị dũng sĩ của chúng ta nào!!!”
Tiếp đó, các tiếng hét gầm lại lớn hơn một bậc.
“Sân thi đấu?”
“Vâng, thưa cậu.”
Claus ở một bên mở miệng giải thích.
“Sân đấu Hồng Thạch, là địa điểm thu hút khách nhất đồng thời cũng thu được lợi nhuận cao nhất ở khách sạn Hồng Thạch của chúng ta. Hơn nữa, điều kiện để vào được đây cũng không cao, phí ra trận chỉ mất một viên ma tinh cấp một. Lợi nhuận thu vào chủ yếu từ phục vụ đánh cược.”
“Ồ?”
Văn Vũ hơi nhíu lông mày, “Đánh quyền giả?”
Claus quả quyết lắc đầu, “Là thật ạ, nơi này của chúng ta xưa nay không đánh quyền giả. Nhưng trong tay tôi nắm giữ một đám người giỏi tính toán, bọn họ sẽ tính ra cho tôi tỉ lệ đặt cược ổn nhất có thể.”
Văn Vũ hiểu rõ gật đầu.
Claus tiếp tục nói, “Đại nhân, chúng tôi đã chuẩn bị cho ngài mọt phòng VIP chuyên dụng, mời ngài đi cùng tôi.”
………
Phòng VIP không nhỏ nhưng tầm nhìn rất rộng rãi. Cửa sổ lớn trong suốt không chỉ ngăn cách toàn bộ tiếng ồn từ bên ngoài mà còn đem toàn bộ đấu trường thu hết vào trong tầm mắt.
Hơn nữa trên vách tường của phòng cũng gắn một màn hình rất to, cung cấp một cách rõ ràng khung cảnh trên lôi đài.
Ghế sofa to lớn thoải mái dễ chịu, bàn trà bằng gỗ thật được trạm khắc tinh xảo, hoa quả tươi ngon và rượu đỏ cao cấp, tất cả đều biểu thị ra thành ý của Claus.
Ngoài cửa phòng còn có hai người phụ vụ đứng trực, tùy thời đều chờ sẵn nếu khách cần.
Thấy cảnh này, Văn Vũ hà lòng gật đầu.
“Không tệ.”
Văn Vũ nói không sai, không chỉ là hoàn cảnh phòng không tệ mà còn cả hình thức đấu trận sắp xếp cũng rất ổn.
Sàn đấu đấm máu, mỗi quyền đánh ra đều là sự nhiệt huyết và kích thích từ máu thịt, điều này sẽ luôn khiến cho Văn Vũ có cảm giác sôi trào khó hiểu!
“Cậu hài lòng là tốt rồi ạ.”
Claus kính cẩn nói.
Anh tùy ý ngồi xuống sofa, người phục vụ bên cạnh cung kính rót rượu đỏ cho anh. Văn Vũ vừa nhìn khung cảnh náo nhiệt ở bên dưới vừa giống như không để ý thuận miệng hỏi một câu.
“Đúng rồi, ở gần Las Vegas có thần thú chủng không.”
“Thần thú chủng? Thần thú chủng là cái gì ạ?”
Mạch suy nghĩ của Văn Vũ lập tức dừng lại.
Đối với con người, thần thú chủng, là một loại xưng hô rất thần bí.
Suy tư nửa ngày, Văn Vũ quyết định đổi một từ khác.
Chương 522 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]