“Là một loại sinh vật biến dị to lớn cực kỳ mạnh.”
Dự định ban đầu của Văn Vũ, ngoại trừ tới trạm canh gác bảo địa thì lập tức đi tìm một đầu thần thú chủng xem như là hồn sủng cho hồn cảnh thứ năm. Nhưng cuối cùng kế hoạch vẫn luôn không có chuyển biến gì nhanh hơn!
Bây giờ lưu lạc tới nước Mỹ, tìm hồn sủng thần thú chủng cũng như cũ không thấy thông tin.
Sức chiến đấu của thần thú chủng rõ như ban ngày! Không tìm ra thần thú chủng thì thà Văn Vũ để trống hồn cảnh thứ năm còn hơn.
Ngược lại Claus nghe xong thì nghiêm túc suy nghĩ nửa ngày rồi trực tiếp lắc đầu, “Tôi không biết, ở gần Las Vegas căn bản không có gì mà sinh vật biến dị to lớn cực kỳ mạnh. Có nơi nào mà sinh vật biến dị mạnh xuất hiện thì tôi cũng không dám đi.”
Văn Vũ nhẹ gật đầu, khẽ nhấp một ngụm rượu đỏ.
Phía dưới, mới diễn ra một trận thi đấu—— Bá Vương, quyết đấu với Ma Sói đỉnh phong cấp ba răng cưa cũng sắp đi đến hồi kết.
……….
Người được gọi là Bá Vương, có một thể trạng tráng kiện da đen, trên nắm tay anh ta nổi đầy gân xanh. Bây giờ đang ở trên lôi đài gầm thật lớn, làm càn bộc phát sự cường đại và dã man của mình.
Thực lực của đỉnh phong cấp một, chỉ cần nhìn thoáng qua Văn Vũ cũng đã đoán được.
Đây là một loại ngụy trang đã được áp chế đẳng cấp—— cường giả thông qua tốc độ lưu thông của nhịp tim và huyết dịch, có thể dễ dàng đánh giá ra đại khái toàn bộ thực lực của kẻ yếu. Đương nhiên, nếu như là cường giả có năng lực đặc thù, vậy thì là hai chuyện khác nhau.
Lôi đài không nhỏ, toàn bộ hình dáng cùng loại với đấu trường thời La Mã cổ đại. Hơn nữa toàn bộ bốn phía của lôi đài cũng có đầy đủ loại trang bị phòng hộ để chắc chắn rằng thú biến dị không thể chạy lên khán đài.
Vào lúc Bá Vương tráng hán da đen đang la to, một cái cửa sắt lớn ở một bên lôi đài két một tiếng chậm rãi mở ra. Sau đó, một con sói biến dị thân cao năm mét gầm gừ xuất hiện.
Một cỗ mùi máu tươi tanh tưởi thoáng chốc truyền khắp đấu trường, tiếng hô hét liên thanh đều lắng xuống trong phút chốc ngắn ngủi.
Thú biến dị đỉnh phong câp ba, đối với đa số người xem ở đấu trường là một loại tồn tại kinh khủng không thể nào đấu lại!
Claus ở một bên ra sức giải thích, “Bá Vương là tuyển thủ hàng đầu của đấu trường chúng ta, thực lực đương nhiên không tệ. Chờ sau khi Bá Vương tăng lên cấp bốn sẽ gia nhập đội chủ lựuc của Dương Hoằng!trên thực tế, phần lớn đội viên trong tay Dương Hoằng đều từng chiến đấu ở đấu trường Hồng Thạch.”
“Thực lực của con Ma Sói kia cũng rất mạnh, là con ma thú mà tôi đã hao tốn một số lượng tiền rất lớn để mua lại từ tay Dương Hoằng. Trận chiến này thuộc về loại đấu sống còn, từ một tuần trước đã tuyên truyền gần xa. Đại nhân có muốn chơi một chút, đánh cược một phen không?”
Nhìn ý cười của Claus, Văn Vũ nhàn nhạt quét về phía dưới một chút, chậm rãi lắc đầu.
“Nếu tôi chơi một ván, ông sẽ đau lòng chết đấy.”
“Ha ha, đại nhân nói đùa.”
Claus cười ha hả, cũng không nói gì nữa.
Bởi vì ông ta hiểu rõ một đạo lý, nói về tiền, khả năng của bản thân so với Văn Vũ là rất kém nên lập tức đổi chủ đề, “Vậy đại nhân cảm thấy, trận đấu nay ai có thể thắng?”
Văn Vũ nhẹ nhàng lay động ly rượu đỏ trong tay, “Cái thứ gọi là Bá Vương đấy, chết chắc!”
……
Trận chiến rất nhanh đã bắt đầu.
Thực lực của Bá Vương không tệ, phong cách chiến đấu cực kỳ cường ngành. Hơn nữa kinh nghiệm chém giết của bản thân anh ta khá xuất sắc, trong khoảng thời gian ngắn ngủi đã đem Ma Sói biến dị đánh cho da tróc thịt bong.
Claus ở bên cạnh Văn Vũ vừa cười vừa nói, “Còn chưa nói với đại nhân, Bá Vương thi đấu ở sân của tôi đã từng xử lý khoảng chừng ba con ma thú biến dị đỉnh phong cấp ba. Anh ta đều nghiền ép tới cuối cùng rồi dành thắng lợi, bởi vì kỹ năng của Bá Vương cực lỳ thích hợp đấu đơn. Xem ra, lần này đại nhân tính sai mất rồi.”
Văn Vũ cười lắc đầu, biểu cảm cực kỳ nghiêm túc nhìn chằm chằm Ma Sói biến dị đang bị động ăn đánh ở dưới, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu đỏ.
“Các ngươi để nó đói bụng mấy ngày?”
Âm thanh rất nhỏ, Claus nghe không quá rõ ràng, “Gì ạ?”
“Ông thấy ánh mắt của nó chứ?”
Văn Vũ đổi đề tài.
Claus như bị mê hoặc mà gật đầu.
“Con mắt là cửa sổ tâm hồn, xuyên qua con mắt có thể nhìn thấy rất nhiều rất nhiều thứ. Vào lúc con sói kia vừa bước ra, tôi đã biết, tên Bá Vương kia trăm phần trăm chết chắc rồi.”
Nghe thấy Văn Vũ nói, Claus lập tức cười, “Người lớn nói chuyện thật sự là thú vị, đây chẳng qua chỉ là một con súc sinh mà thôi. Trong mắt bọn chúng chỉ có sát ý và phẫn nộ!”
Văn Vũ lắc đầu.
Nói với Claus mấy chuyện này chẳng khác nào nước đổ đầu vịt, đàn gảy tai trâu.
Chương 523 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]