Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 524: CHƯƠNG 524: HẮC MIÊU

Sói là một loài động vật thông minh, một con sói biến dị cấp ba đỉnh phong đã có trí thông minh không kém gì con người. Khi vừa mới bắt đầu, lúc con sói biến dị này vừa mới ra khỏi lồng sắt thì Văn Vũ đã nhìn vào mắt nó.

Đôi mắt màu đỏ tươi như máu kèm với sát khí cuồn cuộn, cho dù thực lực hiện tại của Văn Vũ là cấp năm đỉnh phong nhưng vẫn bị ánh mắt của nó làm cho hơi sợ hãi.

Từ ánh mắt này, Văn Vũ có thể nhìn ra được rất nhiều thứ…

Nhục nhã, đau đớn, và cả sự tàn bạo khi biết rõ mình chắc chắn phải chết!

Trước đây Văn Vũ đã từng nhìn thấy ánh mắt này, đó là ánh mắt của Độc Nhãn khi bị Simba chơi đùa, ánh mắt phản kích vô cùng quyết liệt!

Một bên giữ thái độ chơi đùa, cảm thấy kết quả đã được định sẵn. Một bên chiến đấu bằng tất cả sự tuyệt vọng!

Kết quả không nằm ngoài dự đoán của Văn Vũ.

Con sói biến dị ngã xuống, miệng mũi không ngừng trào máu.

Còn Bá Vương giơ hai tay lên đón nhận sự hoan hô cổ vũ của khán giả…

Trong lúc này, sát khí trong mắt con sói biến dị đã lên đến đỉnh điểm!

Giây tiếp theo…

Một trận sương máu đột nhiên lan ra từ nửa người dưới của con sói biến dị, sương máu kèm theo một cái đầu sói lớn, cắn thẳng vào đầu Bá Vương!

Tiếng gãy xương vang lên, máu tươi tung tóe. Chưa đến một giây, đầu của Bá Vương đã bị cắn đứt, máu phun trào không dứt. Con sói biến dị kia sau khi tấn công một đòn cuối cùng thì cũng ngã ầm ra đất, trút hơi thở cuối cùng.

Đồng quy vu tận…

Văn Vũ khẽ lắc ly rượu, quay sang nhìn Claus: “Ông nhìn đi, tôi vừa mới nói cái gì?”

Claus trợn mắt há miệng, một lát sau mới lấy lại tinh thần. Ông ta vỗ mạnh tay, cười sảng khoái: “Tuyệt vời! Con mẹ nó, tuyệt vời quá! Cả hai cùng chết, nhà cái được lợi! Tuyệt vời, lần này kiếm lợi rồi!”

Văn Vũ nhìn Claus đang vui mừng thì bất lực thở dài.

“Chủ nghĩa tư bản xấu xa…”

Claus vô cùng vui mừng, chào Văn Vũ rồi đi xuống dưới, chắc là đi tính tiền. Trước khi đo ông ta còn đưa cho Văn Vũ một tấm thẻ, nói dùng tấm thẻ ở Hồng Thạch có thể tiêu pha tùy ý, tất cả các khoản sẽ tính cho Claus.

Tất nhiên là Văn Vũ vui vẻ chấp nhận.

Văn Vũ vừa uống rượu vừa nhìn những cuộc thi đấu trên võ đài, chán nản ngáp một cái.

Sau trận đấu của Bá Vương và con sói biến dị thì những trận tiếp theo chỉ là trò trẻ con. Thực lực cao nhất là hai tên chức nghiệp giả cấp ba sơ kỳ, thi đấu theo kiểu không tên nào giết được tên nào.

Mặc dù những người khác nhìn vào thì thấy vô cùng kịch liệt, thỉnh thoảng lại có tên phun máu ra, nhưng trong mắt Văn Vũ thì hai người này vô cùng qua loa, chắc chắn họ chiến đấu với nhau chỉ vì công việc mà thôi.

Sau khi xem thêm mấy trận đấu tẻ nhạt, Văn Vũ cảm thấy nếu mình còn ngồi đây thì đúng là lãng phí sinh mệnh, thế nên ngáp một cái rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Mà trận đấu bên trong vẫn còn đang tiếp diễn, người dẫn chương trình thông báo: “Tiếp theo đây xin mọi người chào đón đấu sĩ bất khả chiến bại của sân đấu Hồng Thạch chúng ta, người chưa bao giờ bỏ cuộc trong các trận đấu - Carew, cùng với đối thủ của anh ấy, người chói mắt nhất trong tháng này - Andy!”

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt và những tiếng huýt gió liên tục khiến Văn Vũ nhìn sang.

Nhưng đáng tiếc, đó chỉ là hai chức nghiệp giả cấp ba rất bình thường. Đối với Văn Vũ mà nói, chức nghiệp giả cấp ba chẳng có gì đáng xem cả.

Văn Vũ vẫy tấm thẻ trong tay, dùng chút tiếng Anh sứt sẹo nói chuyện với một nữ nhân viên phục vụ: “Đưa tôi đến gian phòng tốt nhất ở đây, thuận tiện chuẩn bị một bữa tối trong phòng.”

Nữ nhân viên mỉm cười với Văn Vũ: “Ngài Claus đã chuẩn bị cho anh xong xuôi hết rồi, anh có còn cần thêm gì khác không?”

Văn Vũ đánh giá cô gái này một chút, sau đó quyết đoán lắc đầu: “Không cần.”

Bên ngoài trời đã tối.

Nơi tự tập ở Las Vegas càng về đêm càng giống như một nơi ma quái, nhưng trong khung cảnh tĩnh mịch này, khách sạn Hồng Thạch lại như một ngọn hải đăng, một ngôi sao sáng nhất toàn bộ Las Vegas.

Các chức nghiệp giả có thực lực mạnh mẽ chỉ cần đến gần khách sạn Hồng Thạch là có thể nghe được những tiếng ồn ào phát ra từ dưới lòng đất - sân vận động Hồng Thạch.

Bên cạnh khách sạn Hồng Thạch, một con hẻm u ám và âm u, một cơn gió thổi qua, một bóng đen từ từ xuất hiện.

Giống như có một thứ gì đó được sinh ra từ bóng tối, cứ thế xuất hiện trong một con hẻm không có người.

Đó là một con mèo đen…

Bộ lông sáng loáng lập lòe ánh sáng bí ẩn, đôi mắt to như ngọc để lộ ra hai con ngươi như trăng lưỡi liềm, cũng như bầu trời sao mênh mông vô tận.

Sau đó, con mèo đen này di chuyển một cách vô cùng tao nhã, tiến vào… đường nước ngầm bên trong.

Hệ thống nước ngầm ở đây mở rộng ra mọi hướng, con mèo đen này hình như thường xuyên đi qua đây, nó không mất bao lâu đã thực hiện được mục đích của mình.

Nơi đó là hệ thống thoát nước trong bếp của khách sạn.

Chương 524 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!