Nước thải không ngừng chảy xuống, hai mắt mèo đen lóe lên, sau đó cả người nó hóa thành một tia sáng tím, xuyên thấu qua ống thoát nước, tiến vào bên trong khách sạn.
Văn Vũ không biết, Claus cũng không biết. Nơi tụ tập của Las Vegas được gọi là Thành phố tội ác không phải vì có quá nhiều tội ác xảy ra ở đây mà còn vì một lý do khác.
Hơn nữa, thành phố tội ác vào ban đêm không thuộc về con người…
…
Lúc này Văn Vũ đang ăn tối trong một căn phòng xa hoa ở khách sạn Hồng Thạch.
Tinh và Độc Nhãn đang lăn lộn trên chiếc giường mềm mại, phát ra những tiếng động quái dị.
Trong một khung cảnh hài hòa như vậy, Văn Vũ đột nhiên cảm thấy cả người ớn lạnh.
Cảm giác ớn lạnh này đến nhanh mà đi cũng nhanh, giống như một ảo ảnh, chỉ trong chốc lát đã biến mất không chút tăm hơi. Văn Vũ chậm rãi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng bên ngoài lại không hề có thứ gì.
“Chúng mày có cảm giác được gì không?”
Tinh và Độc Nhãn nằm trên giường nghe được Văn Vũ hỏi thì lắc đầu.
Văn Vũ nhíu mày, nuốt thức ăn trong miệng xuống: “Hình như có chuyện gì không đúng, nhưng tao lại không biết phải nói như thế nào…”
“Tôi biết tôi biết, lão đại, chắc chắn cậu muốn giao phối rồi!”
Độc Nhãn nhìn Văn Vũ, nghiêm túc nói với cậu.
“Cút!”
“Tôi biết! Tôi biết!”
Văn Vũ “nghiêm túc” nhìn Tinh, khẽ uy hiếp: “Nếu mày cũng nói mấy câu vô dụng thì tao sẽ giam mày ba tiếng!”
Tinh nuốt nước bọt, chột dạ nói một câu…
“Có phải lão đại cảm thấy có một thứ giống như đồng loại của tôi tiến vào khách sạn Hồng Thạch không?”
Cả căn phòng lập tức yên tĩnh lại.
Một lát sau, một âm thanh “keng” vang lên.
Đó là tiếng chiếc thìa trong tay Văn Vũ rơi vào bát.
“Sao mày không nói sớm?”
Đối mặt với câu chất vấn này, Tinh vô tội trả lời: “Tôi không cảm giác được địch ý… Hơn nữa, hơi thở của đồng loại đó rất yếu ớt, yếu ớt vô cùng, thế nên tôi còn tưởng đó chỉ là ảo giác…”
Văn Vũ nghe thấy lời giải thích này thì cơn giận không có chỗ phát tiết. Cậu hung hăng nhéo vào bụng Tinh một cái rồi ôm lấy hai con thú!
“Dẫn đường! Nhanh lên!”
Nhìn thấy dáng vẻ vội vã này của Văn Vũ, Tinh nhất thời phản ứng lại…
Có vẻ như mình sắp có thêm một người bạn rồi.
Điều này cũng tại Văn Vũ. Từ trước tới nay, Văn Vũ không muốn nói về chuyện khế ước. Tuy nói khế ước hồn sủng của hồn sư không phải khế ước nô lệ mà giống như một loại liên kết tình cảm, nhưng dù nói thế nào đi nữa thì cũng không thay đổi được bản chất phụ thuộc!
Thế nên Văn Vũ hiếm khi đề cập với Tinh và Độc Nhãn chuyện này.
“Nhà bếp, nhà bếp, nhà bếp trên lầu hai!”
Tinh vừa dứt lời thì Văn Vũ đã hóa thân thành một luồng sáng, lao nhanh về phía nhà bếp!
…
Nhà bếp của khách sạn Hồng Thạch rất lớn.
Có nhà bếp dành để chuẩn bị thức ăn cho khách phổ thông, có nhà bếp để chuẩn bị thức ăn cho khách VIP.
Vào lúc này, trong một nhà bếp cao cấp, đầu bếp và những người giúp việc đang mài dao chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn. Thứ đặt trước mặt họ chính là một cái đầu sói to lớn!
Đó là đầu của con sói biến dị cấp ba vừa mới chết trong cuộc đấu với Bá Vương.
Claus đúng là một tên tư bản chính hiệu, cho dù thú biến dị đã chết thì hắn cũng sẽ vắt kiệt cả chút giá trị cuối cùng.
Mà ở đằng sau các đầu bếp, con mèo đen yên lặng nhìn cái đầu sói chết không nhắm mắt, tia sáng bí ẩn trong mắt nó tuôn ra liên tục.
Những đầu bếp không hề phát hiện ra chuyện này…
Đến tận khi cửa phòng bếp bị đẩy ra, Văn Vũ dẫn theo hai con hồn sủng bước vào.
…
Bếp trưởng nhận ra Văn Vũ. Ông ta chính là người nấu món thịt bò vào buổi trưa, hơn nữa còn gặp Văn Vũ để giải thích cách nấu ăn.
Khi Văn Vũ vào phòng, bếp trưởng mỉm cười với cậu, lên tiếng: “Đại nhân, cậu không hài lòng với món ăn tối nay sao?”
“Không, tôi rất hài lòng.”
Văn Vũ trả lời qua loa, tiếp tục liên kết tinh thần với Tinh.
“Có đúng là ở đây không?”
“Không sai, chính là ở đây.”
“Vậy sao lại không nhìn thấy?”
“Có lẽ nó có kỹ năng gì đặc biệt.”
Con mèo đen nằm nhoài trên tấm thớt đối diện với Văn Vũ, dùng đôi mắt như ngọc nhìn chằm chằm vào Văn Vũ, đương nhiên là chủ yếu là nhìn chằm chằm vào Tinh đang ở trên đầu cậu.
Nhưng cả Văn Vũ và Tinh đều không phát hiện ra nó.
Thấy bếp trưởng vẫn còn đang định nói gì, Văn Vũ tùy ý phất tay: “Mọi người ra ngoài trước đi.”
“Vâng thưa đại nhân.”
Cả nhóm đầu bếp ngoan ngoãn nghe theo dặn dò của Văn Vũ đi ra ngoài. Bên trong chỉ còn lại Văn Vũ và hai con hồn sủng không ngừng quan sát xung quanh.
…
Chương 525 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]