“Mày chắc chắn nó ở đây chứ?”
“Không chắc chắn, nhưng đây là nơi có khí tức của nó mạnh nhất.”
Văn Vũ nhìn xung quanh phòng bếp một vòng nhưng chẳng phát hiện ra bất cứ thứ gì. Cậu hơi nhíu mày suy nghĩ một chút, sau đó hạ quyết tâm.
“Này, mày ở đây à? Ra đây đi, tao không có ác ý.”
Chủng thần thú có thể giao tiếp, không có gì phải nghi ngờ về điều này.
Ban đầu Văn Vũ nghĩ trước tiên gặp mặt một chút, sau đó mới tính đến chuyện đe dọa dụ dỗ. Nhưng bây giờ còn không tìm được thì chỉ có thể dùng lời nói để tấn công, dỗ dành con chủng thần thú này ra ngoài.
Tinh ngồi trên đầu Văn Vũ cũng hỗ trợ, hô to gọi nhỏ.
Nhưng đáng tiếc, một người hai thú gọi cả nửa ngày mà cũng không thu hoạch được gì.
“Đi thôi.”
Văn Vũ nhìn căn bếp thêm một lần, sau đó xoay người ra ngoài.
Văn Vũ không dám xác định chủng thần thú có ở đây hay không, thậm chí cũng không xác định được rốt cuộc có chủng thần thú ở đây hay không.
Cho dù nó có ở đây nhưng vẫn che giấu không chịu ra, thậm chí còn không để lộ chút hơi thở nào thì Văn Vũ không thể nào tìm ra nó.
Cậu nhẹ nhàng đóng cửa phòng bếp, chào hỏi mọi người bên ngoài một chút rồi đưa hai con hồn sủng của mình về phòng.
Mà ở một nơi Văn Vũ không nhìn thấy, con mèo đen kia nhẹ nhàng duỗi người, hóa thành một tia sáng tím rồi biến mất không chút tăm hơi.
…
Sau khi trở lại phòng ngủ, Văn Vũ tắm rửa sạch sẽ rồi leo lên giường, nghĩ những chuyện hôm nay đã xảy ra.
Cuồng Lưu ở trong phòng cả một ngày, có lẽ anh ta đang tiếp nhận chỉ thị thần bí nào đó. Nếu Cuồng Lưu không nói với Văn Vũ thì Văn Vũ cũng sẽ không hỏi.
Đây cũng là sự ăn ý ngầm giữa hai người.
Cậu lại tiếp tục suy nghĩ về con chủng thần thú bí ẩn mà Tinh nói, Văn Vũ không nhịn được hỏi: “Chắc chắn không nhận nhầm chứ?”
Tinh cũng hơi do dự: “Không biết nữa, hơi thở của nó rất yếu, tôi không biết có phải ảo giác hay không.”
“Quên đi.”
Văn Vũ suy nghĩ một lúc cũng không biết được chuyện gì đang xảy ra. Cậu quyết định không nghĩ nữa, đắp chăn đi ngủ.
Còn Độc Nhãn và Tinh thì càng không tim không phổi, chẳng nghĩ ngợi gì. Chưa đến một phút, hai con thú đã thi nhau ngáy.
…
Ngay khi mấy người đang ngủ say thì vầng trăng bị mây che phủ lặng lẽ lộ ra một góc.
Một luồng ánh sáng màu tím lặng lẽ xông vào phòng ngủ của Văn Vũ, thân thể linh hoạt lẻn đến bên giường cậu.
Không có hơi thở, không có âm thanh, thậm chí cả thân thể của Hắc Miêu cũng giống như không có trọng lượng.
Chất lượng giấc ngủ của Văn Vũ khác cao, nhưng trong thời mạt thế thì tính cảnh giác của cậu cũng không thua kém bất cứ người nào!
Ngay cả khi đang ngủ thì Văn Vũ cũng vẫn có thể mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng. Đây không phải ví dụ, đây là sự thực.
Mà năng lực nhận biết của Tinh và Độc Nhãn càng mạnh hơn Văn Vũ.
Thế mà khi con Hắc Miêu này đến gần trong gang tấc mà một người hai thú không hề phát hiện ra.
Hắc Miêu có đôi mắt màu xanh lục, nó đánh giá Văn Vũ một chút, sau đó ghé sát vào má Văn Vũ ngửi một cái.
Sau đó, nó nhất thời nhíu mày. Có lẽ mùi vị trên người Văn Vũ khiến nó không thoải mái.
Sau đó, Hắc Miêu lại đi đến bên người Tinh, thè chiếc lưỡi màu hồng, nhẹ nhàng liếm cái sừng nhỏ trên đầu Tinh…
“Anh Độc Nhãn, đừng làm phiền em ngủ…”
Tinh cười khanh khách, nhưng cũng không tỉnh lại mà giống như mơ thấy điều gì, càng ngủ sâu hơn…
Hắc Miêu đi đi lại lại trên giường, giống như đang dò xét lãnh địa của mình, Văn Vũ và hai con thú thì lại ngủ không biết trời đất gì. Cảnh tượng này thực sự là muốn bao nhiêu quỷ dị thì có bấy nhiêu quỷ dị.
Hắc Miêu đầu tiên là giẫm lên mặt Văn Vũ, liếm chiếc sừng nhỏ trên đầu Tinh, thắt nút một bên râu của Độc Nhãn. Sau đó nó nhảy đến bệ cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống Văn Vũ.
Tiếp đó, kêu “meo” một tiếng rồi lập tức biến mất.
…
Văn Vũ mơ một giấc mơ.
Trong mơ, Văn Vũ lại một lần nữa trở về cuộc sống làm bia đỡ đạn, mỗi ngày trải qua vô cùng cực khổ.
Giết ma vật, làm mồi nhử thu hút sự chú ý của quái vật. Trong mơ, Văn Vũ dường như quên mất mình là một người có năng lực mạnh mẽ mà chỉ là một chức nghiệp giả vô cùng bình thường, suốt ngày sử dụng những vũ khí của cột đá trao đổi, ra sức chém giết!
Giấc mơ này cũng không có sự mông lung mơ hồ của những giấc mơ bình thường, mà vô cùng chân thực!
Máu tươi bắn tung tóe ra khắp xung quanh, bên cạnh đều là những đồng đội đã chết một cách đau đớn, còn cả nỗi tuyệt vọng về cuộc sống… Mọi thứ lần lượt xuất hiện trong lòng Văn Vũ. Sau đó, ngay giây phút cậu cảm thấy kiệt sức thì một ánh sáng lóe lên, ánh sáng khổng lồ giống như ánh mặt trời gay gắt đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu.
Chương 526 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]