Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 527: CHƯƠNG 527: “MEO” 1

Cảm giác ấm áp và hy vọng điên cuồng dâng lên trong lòng Văn Vũ. Không cần phải nói rõ thì Văn Vũ cũng biết, ánh sáng đó gọi là… Giải thoát.

Không cần chạm vào, thậm chí còn không cần nói bất cứ điều gì, chỉ cần một ý nghĩ… Một thứ giống như ý nghĩ vụt lóe qua, Văn Vũ liền có thể thoát ra khỏi địa ngục đó. Từ bây giờ không còn buồn phiền, không còn giết chóc, không còn áp lực sinh tồn!

Trong giấc mơ vô cùng chân thật này, Văn Vũ đã quên đi tất cả, quên đi sức mạnh của mình, quên đi sự mạnh mẽ ngoan cường của mình. Cậu chỉ là một con người bình thường may mắn sống sót, đã sớm bị chiến tranh tàn khốc mài mòn mọi góc cạnh. Thế là, Văn Vũ đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ.

“Ở thế giới này, có lẽ, cái chết còn thoải mái hơn sự sống…”

Sau đó…

“Meo…”

Một tiếng mèo kêu vô cùng bình thường và đơn giản…

Cùng với âm thanh này, một vòng xoáy ánh sáng màu tím hiện lên, hút Văn Vũ trong giấc mơ vào bên trong…

Một giây tiếp theo. Văn Vũ ngồi bật dậy!

“Phù! Phù! Con mẹ nó, gặp ma à?”

Không phải chức nghiệp giả thì sẽ không nằm mơ. Con người mỗi khi ngủ thì một phần nhỏ tế bào não vẫn hoạt động, đây chính là cơ sở của những giấc mơ. Chức nghiệp giả thì cũng là con người, chỉ là mạnh mẽ hơn người bình thường một chút mà thôi, thế nên cũng sẽ gặp phải tình trạng nằm mơ.

Khi chiến tranh hai giới mới kết thúc, Văn Vũ ở trong rừng cây cũng thường gặp phải ác mộng. Nói cho cùng, Văn Vũ cũng không phải thực sự là một con quái vật máu lạnh không có nhân tính. Thế nên Văn Vũ cũng chịu những lên án và hành hạ từ nội tâm mình!

Thế nhưng cơn ác mộng hôm nay khiến Văn Vũ cảm thấy hơi kỳ lạ.

Khi mới sống lại ở kiếp này, Văn Vũ cũng hay mơ đến những chuyện xảy ra ở kiếp trước, nhưng lâu dần thì những giấc mơ đó không xuất hiện nữa. Hơn nữa, trong giấc mơ lần này còn xuất hiện một luồng ánh sáng khổng lồ và tiếng mèo kêu, điều này càng làm Văn Vũ cảm thấy khó hiểu.

Tất nhiên, cũng có thể đó là ảo giác, dù sao đây cũng chỉ là một giấc mơ…

Văn Vũ nhìn ra bên ngoài, rồi lại nhìn chiếc đồng hồ treo tường phía đối diện, bây giờ mới là hai giờ sáng.

“Còn sớm, còn sớm.”

Văn Vũ nằm xuống giường, mơ mơ màng màng muốn ngủ lại một chút, sau đó hình như cậu nghĩ đến điều gì mà lặng lẽ bò dậy, thắt một cái nơ bướm trên râu của Độc Nhãn.

“Nhìn thế này đáng yêu hơn nhiều…”

Văn Vũ nghĩ thầm, sau đó lại chìm vào giấc ngủ.

Bên ngoài sắc trời đã sáng, Văn Vũ cũng bị một trận ồn ào đánh thức.

Độc Nhãn và Tinh đang đánh nhau trên giường, nguyên nhân nằm ở bộ râu của Độc Nhãn.

Sáng sớm hôm nay, Tinh tỉnh dậy đầu tiên, nhìn thấy cái nơ bướm trên mặt Độc Nhãn thì cười lăn lộn. Nó lập tức gọi Độc Nhãn dậy để trêu chọc.

Độc Nhãn không biết chuyện gì xảy ra, tối hôm qua nó ngủ rất ngon. Vừa nhắm mắt đã ngủ say, cả một tối không biết chuyện gì, sự cảnh giác cũng buông lỏng đi không ít. Độc Nhãn chắc chắn chuyện này do Tinh làm.

Hai con thú ồn ào không chịu tách nhau ra.

“Đừng làm loạn nữa… Để tao ngủ thêm một lúc.”

Văn Vũ giữ hai con hồn sủng lại, sau đó sờ bộ râu của Độc Nhãn, cười nói: “Để thế này trông đáng yêu!”

“Lão đại, cậu lại hãm hại tôi!”

Sau khi tắm rửa ăn sáng xong xuôi, Văn Vũ đến tìm Claus, hỏi thăm vị trí của Cuồng Lưu.

Cuồng Lưu đang nhàn nhã thảnh thơi chơi golf ở sân bóng cách khách sạn Hồng Thạch không xa.

Cuồng Lưu cảm giác được Văn Vũ đến thì tiện tay ném cây gậy đánh golf sang bên cạnh, xoay người đi về phía Văn Vũ.

“Anh nhàn nhã thật đấy.”

Cuồng Lưu nghe Văn Vũ nói thế thì uống một ngụm nước, sau đó đánh giá Văn Vũ từ trên xuống dưới.

“Không nhàn nhã bằng cậu. Hôm qua tôi bận bịu cả một ngày, cậu thì hay rồi, nghe nói đến khách sạn Hồng Thạch chơi đùa một vòng.”

Văn Vũ nhún vai một cái: “Cũng không có gì hay để chơi đùa cả. Đúng rồi, tiếp theo có kế hoạch gì không?”

Cuồng Lưu gật đầu: “Tất nhiên là có kế hoạch rồi. Tôi sẽ trở lại Washington trước khi ma tai xảy ra, giúp quân đội Mỹ chống lại ma tai. Còn cậu thì sao?”

Văn Vũ suy nghĩ hồi lâu, sau đó lắc đầu.

“Đi một bước tính một bước. Nếu quân đội Mỹ ra giá khả quan thì tôi sẽ giúp họ, nếu họ không cần tôi thì tôi sẽ đi khắp nơi, thuận tiện tìm xem có con chủng thần thú nào không, giao lưu một chút tăng thêm tình cảm.

Văn Vũ không rõ ở Las Vegas có chủng thần thú hay không. Nhưng cho dù có hay không thì Văn Vũ cũng không thể cứ treo mình trên cây mãi như thế này được. Trước khi ma tai xảy ra, nhất định cậu phải có được hồn cảnh thứ năm.

Cuồng Lưu gật đầu: “Hôm qua tôi đã liên lạc với quân đội Hoa Kỳ, hôm nay Claire sẽ đến đây. Sau đó, bọn họ sẽ thảo luận chi tiết với cậu chuyện giá cả.”

Văn Vũ cười: “Lần này chắc bọn họ phải chảy nhiều máu rồi!”

Cầm tiền rồi mới làm việc, đây là phong cách sinh tồn của người hoạt động một mình như Văn Vũ.

Chương 527 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!