Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 528: CHƯƠNG 528: “MEO” 2

Không có lo lắng, không có ràng buộc, cô độc, không bị những điều trần tục làm cho mệt mỏi, cũng không cảm thấy buồn bã vì sự sống chết của những người xa lạ.

Đối với người ngoài thì có lẽ mục tiêu của Văn Vũ không rõ ràng, chỉ suốt ngày đi tới đi lui. Nhưng những người quen sẽ biết được suy nghĩ thực sự của Văn Vũ, biết được cậu đang nghĩ gì.

Mục tiêu của Văn Vũ luôn luôn rõ ràng, hơn nữa cũng luôn được thực hiện một cách vô cùng kiên định!

Trở nên mạnh mẽ! Sau đó tiếp tục sống!

Cậu chấp nhận làm việc cho quân đội theo phương thức đánh thuê chỉ là nhằm lấy lợi ích mà thôi. Huống hồ Văn Vũ nhận thức rất rõ về bản thân mình!

Làm lão đại? Cậu không có năng lực đó! Làm chúa cứu thế? Cậu không tốt đẹp đến vậy! Làm một khán giả đứng bên ngoài xem mạt thế? Cậu cũng chưa mạnh mẽ đến vậy!

Nói một cách chính xác thì Văn Vũ cũng chẳng khác những người may mắn sống sót này là bao!

Trong cuộc chiến tranh này, Văn Vũ chỉ là một con kiến mạnh mẽ hơn những con khác mà thôi.

Giống như nghĩ đến giấc mơ tối hôm qua, Văn Vũ yên lặng thở dài một hơi.

“Anh cảm thấy chúng ta và những người yếu ớt phải làm bia đỡ đạn có gì khác nhau không?”

Cuồng Lưu chậm rãi lắc đầu: “Không có gì khác nhau cả. Ở trong mắt chúng ta, bọn họ là những người yếu, là bia đỡ đạn. Nhưng chúng ta ở trong mắt những kẻ mạnh khác cũng chỉ là những kẻ yếu ớt làm bia đỡ đạn mà thôi.”

Nói xong, Cuồng Lưu nhẹ nhàng chỉ lên trời.

Văn Vũ mỉm cười: “Xem ra anh còn rõ ràng chuyện này hơn cả tôi.”

“Không phải tôi rõ ràng chuyện này hơn cả cậu, mà là tôi hiểu rõ bản thân mình!”

“Cho dù là cậu, là tôi, hay thậm chí là ông già nhà tôi, cũng chỉ có một thân phận!”

“Quân cờ!”

“Bất tri bất giác bị chủ nhân khống chế, chấp nhận sự cường hóa của chủ nhân, sau đó không ngừng vì trở nên mạnh mẽ hơn mà lao vào giết chóc! Có thể có một ngày chúng ta sẽ nhảy ra được khỏi bàn cờ này, nhìn thấy bộ mặt thật của những người chơi cờ và tình hình của ván cờ này. Nhưng nếu ngày đó vẫn chưa đến thì chúng ta chỉ có thể tiếp tục đi theo con đường người khác sắp đặt, tiếp tục tiến về phía trước!”

“Đây là điều duy nhất chúng ta có thể làm!”

“Nói có lý!”

Văn Vũ hiếm khi cảm thán một câu.

“Đúng rồi, sao tự nhiên cậu lại muốn nói với tôi những chuyện này?”

Văn Vũ lắc đầu: “Chỉ là tự nhiên nhớ lại một số chuyện không tốt nên mới cảm thán chút thôi. Nhưng bây giờ không có chuyện gì nữa rồi.”

Văn Vũ nhìn về phía xa, giống như đang tự lẩm bẩm một mình.

“Có những lúc tôi đột nhiên không biết mình phải làm gì, phải làm như thế nào, thế nên tôi mới thở dài.”

“Vậy bây giờ cậu đã hiểu rõ chưa?”

Cuồng Lưu nở nụ cười, hỏi lại Văn Vũ.

Văn Vũ gật đầu: “Là câu mà anh vừa nói, tiếp tục đi về phía trước! Chỉ có như thế thôi. Bây giờ mục tiêu của tôi là tiếp tục sống sót! Đây là mục tiêu cuối cùng, những mục tiêu khác đều là mục tiêu nhỏ, tôi còn chưa nghĩ đến!”

“Đúng là hào hiệp… Tôi rất hâm mộ cậu!”

“Hả? Anh hâm mộ tôi cái gì?”

“Cậu có thể sống cho chính bản thân mình!”

Cuồng Lưu xoay người một cái: “Cậu có biết mục tiêu của tôi là gì không?”

Văn Vũ lắc đầu.

“Mục tiêu của tôi rất đơn giản, đó là bảo vệ cho những người thân của tôi được sống tiếp. Trên thực tế, con người sống trên đời làm gì có mục tiêu lớn mục tiêu nhỏ? Mục tiêu chung phần lớn đều giống nhau, đó là có thể tiếp tục sống sót, và sống được càng lâu càng tốt!”

“Nhưng mà, cậu có biết một chuyện?”

Nghe giọng điệu thần bí của Cuồng Lưu, Văn Vũ hơi nhíu mày.

“Có lẽ những mục tiêu tưởng như đơn giản đó lại được thiết kế cho sự tồn tại của chúng ta?”

Văn Vũ nhất thời không có từ nào để nói!

Cái gọi là quân cờ chính là hoàn toàn dựa theo suy nghĩ của người đánh cờ, lúc nào cũng đi theo những nước cờ một cách thụ động. Có lẽ đúng như những gì Cuồng Lưu nói, mục tiêu duy nhất của Văn Vũ là sống tiếp! Nhưng sự tồn tại đó có thể cũng nằm trong tính toán của chủ nhân, hoặc trong tính toán của những người chơi cờ khác!

Tất cả những chuyện mà Văn Vũ đang làm để có thể tiếp tục sống, đến cuối cùng sẽ liên kết lại với nhau để tạo thành mục đích của người chơi cờ.

Văn Vũ suy nghĩ hồi lâu, không biết phải trả lời Cuồng Lưu thế nào. Cậu bất đắc dĩ nói: “Cho dù là thế thì cũng không thể chết được!”

“Đúng vậy, cho dù như vậy cũng không thể chết! Thế nên mới nói, tất cả mục tiêu kế hoạch đều là giả tạo, thậm chí còn có thể đã bị thiết kế sẵn! Chuyện cậu có thể làm chỉ có một! Đó là trở nên mạnh mẽ, càng lúc càng mạnh mẽ hơn! Đến lúc đó tất cả chân tướng sẽ bày ra trước mắt cậu!”

Văn Vũ đột nhiên quay đầu về phía Cuồng Lưu, nhìn chằm chằm gương mặt tươi cười của anh ta.

Giây tiếp theo…

Chương 528 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!