Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 532: CHƯƠNG 532: PHÂN TÍCH

Cao cấp hơn cũng có, có thể thăm dò được cả tin tức chức nghiệp giải trên cơ thể mục tiêu, thậm chí còn cả về cấp kỹ năng cũng có!

Nhưng, đạo cụ như vậy khá hiểm, thậm chí cả Văn Vũ và Cuồng Lưu cũng không có.

Mà loại cao cấp hơn, hoàn toàn có thể thăm dò được ra cơ thể mục tiêu có những kỹ năng gì, loại đồ này Văn Vũ còn chưa từng nghe qua – kể cả từ miệng Cuồng Lưu hay Lâm Hải Phong.

Nhưng chuyện đó không quan trọng, có thể đưa Văn Vũ vào mộng cảnh, có thể khiến cho Văn Vũ không phân biệt nổi đâu là mơ đâu là thật, thực lực chắc chắn không thấp hơn đỉnh phong cấp 4!

Cho nên, đối với Văn Vũ mà nói, cái đạo cụ máy thăm dò sức chiến đầu này trong tay có tác dụng lớn.

Đứng trước quân doanh, đã bị cháy thành đống đổ nát, một thứ đồ còn dùng được cũng không còn.

Không chỉ có vậy, đến xung quanh cũng không có sự tồn tại nào được giữ lại——dù sao cũng là khu cấm địa quân sự, lại thêm cả số lượng lớn quân nhân bị chết, sớm đã khiến cho sự sống xung quanh cho rằng đây là một vùng đất chết, những thứ đồ đáng giá của quân đội cũng chuyển đi hết rồi, tất nhiên chỗ này cũng sẽ không có ai chăm lo nữa.

Ở trong đống đổ nát tìm tòi một lúc lâu, một chút tin tức có giá trị cũng không có, Văn Vũ quả quyết quay đầu,ánh mắt nhìn không có mục đích, đồng thời tín hiệu trên mắt kính truyền đến.

“Tinh, sơ kỳ cấp 3.”

“Tinh. Đỉnh phong cấp 1.”

“Tinh. Sơ kỳ cấp 1.”

Tất cả các loại thông tin tràn ngập trước mắt của Văn Vũ, nhưng một chút tin tức cần thiết đều không thấy.

Mấy tiếng sau, Văn Vũ tức giận trở lại khách sạn Hồng Thạch, tùy tiện ăn bữa cơm tối, sau đó đi thẳng về phòng cậu.

Màn đêm buông xuống.

Ánh trăng sáng từ từ trải cuống.

Văn Vũ tay cầm ly rượu vang, tỉ mỉ tận hưởng ánh trăng bên ngoài, tổng kết lại toàn bộ những tin tình báo có được ngày hôm nay, đồng thời trong đầu không ngừng lóe lên những suy nghĩ.

“Tối hôm qua, trong giai đoạn đầu tiên của mộng cảnh, là thời dài lâu nhất!Nhưng, bây giờ cảm thấy, giấc mơ đó không còn cảm giác chân thực, đến giai đoạn thứ hai và thứ ba của mộng cảnh, không khác biệt lắm với hiện thực! Hoặc có thể nói không khác biệt, nhưng thời gian lại rất ngắn.”

“Như vậy thì, có thể cái thứ chưa biết là gì đó,tạo ra mộng cảnh chân thực, thì thời gian duy trì không dài – cho nên, trên cơ bản có thể chắc chắn người giờ đang ở trong hiện thực.”

“Chỉ có điều, quan trọng nhất chính là…”

“Cái thứ chưa biết là gì đó, rốt cuộc đang muốn làm cái gì?”

Đây mới chính là vấn đề trọng tâm——chỉ khi biết được mục đích của đối thủ, mới có thể đưa ra được chính sách đúng đắn, nếu không, kế hoạch nào cũng sẽ không thành.

Văn Vũ nhờ lại ba giai đoạn trong mộng cảnh hôm qua.

Giai đoạn đầu tiên, hình như là một ác mộng đơn thuần, nhưng,bên trong vẫn có điểm gì đó không bình thường——cuối cùng lại xuất hiện một ánh sáng chói lóa và tiếng mèo kêu.

Giai đoạn thứ hai của mộng cảnh, càng giống một trò đùa hơn.

Giai đoạn thứ ba của mộng cảnh, nói lên rất nhiều điều tưởng như vô ích, nhưng lại rất có ý nghĩa sâu sắc trong thực tế.

Tỉ mỉ suy nghĩ lại toàn bộ những gì xảy ra trong giai đoạn thứ ba của mộng cảnh, sự nghi ngờ trong mắt Văn Vũ lại càng rõ ràng hơn.

“Là muốn nói lên điều gì, hay là…”

Văn Vũ nheo mắt lại, đồng thời đầu nhanh chóng suy nghĩ.

Lúc sau,Văn Vũ uống nốt ngụm rượu cuối cùng, đồng thời ngả người trên giường, thả lỏng tinh thần, dần dần chìm vào mộng cảnh.

Văn Vũ nghĩ không ra, vậy thì thử một lần xem! Văn Vũ không thể không ngủ mãi được, mà, có thể đây là chuyện không ác ý gì, nó chỉ là một loại linh thú có năng lực mộng cảnh.

Vì bắt được con linh thú này, văn Vũ không quan tâm có trải qua vài cái mộng cảnh đi chăng nữa.

Còn nếu là ác ý, Văn Vũ cũng không để ý đến mấy việc trong mộng cảnh – mặc dù khả năng thua khá cao, cũng khá nguy hiểm nhưng cần mạo hiểm.

Trong mắt Văn Vũ, sự nguy hiểm,tỉ lệ thuận với lợi ích!

Sau đó, ngủ một đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, Văn Vũ mở mắt nhìn trần nhà, bất lực ngáp một cái.

Tối qua, ngủ rất ngon, căn bản không mơ màng gì, mắt vừa nhắm, là ngủ luôn đến sáng.

Thậm chí có mơ hay không, Văn Vũ cũng không rõ.

Nhưng, khi giấc mơ và hiện thực không khác nhau, thì mơ hay thực quan trọng sao?

Loại vấn đề triết học này, luôn là điều cấm kỵ với Văn Vũ – Văn Vũ không quên,cậu là một người trùng sinh…

Sua khi thức dậy tắm rửa song, Văn Vũ đi ăn sáng, tìm Claus.

“Đúng rồi, hôm qua quên hỏi ông, cái người Dương Hoằng đó bây giờ ở đâu? Còn nữa, cách chiến đấu của Dương Hoằng như thế nào?”

Cluas đang ở trong phòng làm việc, nghe báo cáo của cấp dưới về thu nhập hôm qua, thấy Văn Vũ hỏi, lập tức trả lời: “Dương Hoằng ở khu Nam đường XX số XX, đó là theo địa chỉ nhà cũ của anh ta. Anh ta là một triệu hoán sư, theo như quan sát của tôi, Dương Hoằng là người không có năng lực mộng cảnh hay ảo cảnh gì cả.”

Chương 532 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!