Văn Vũ gật đầu, quay người đi ra ngoài.
Vốn dĩ mục tiêu của Văn Vũ và Cuồng Lưu là liên hệ với quân đội Mỹ, có tìm Dương Hoằng hay không thì cũng không có ý nghĩa gì, nhưng bây giờ chuyện mộng cảnh xuất hiện, Văn Vũ không thể không đi một chuyến.
Chí ít, với thân phận là người lãnh đạo và người mạnh nhất ở thành phố Tội Ác, Dương Hoằng có lẽ sẽ biết một vài tin tình báo liên quan.
…
Lúc Văn Vũ một mình đi đến khu Nam của Thành phố Tội Ác, Dương Hoằng đã nhận được tin tức, phái cấp dưới đi đến đón Văn Vũ.
Đó là một người da đen trung kỳ cấp 4, dáng người cao lớn, oai phong lẫm liệt, mặc một chiếc áo giáp thép, vô cùng uy nghiêm.
Theo những gì Claus nói, toàn bộ thành phố Tội Ác, thật sự chính là địa bàn của Dương Hoằng và Anne, căn bản không chi khu đông tây nam bắc gì hết,có thể từ lúc Văn vũ và Claus tiếp xúc với nhau, Dương Hoằng đã biết được tin – dù sao, Văn Vũ cũng không có ý giấu thân phận, mà đội trưởng đội đặc nhiệm Jack, cũng đã gặp mặt Văn Vũ và Cuồng Lưu.
Cho nên Dương Hoằng có phản ứng như vậy, tất nhiên không có gì kỳ lạ.
Đi theo người da đen hết chỗ này đến chỗ khác, không lâu sau, Văn vũ đã đến trước cửa nhà Dương Hoằng.
“Chính là ở đây.Tôi sẽ không tiếp tục dẫn đường cho đại nhân nữa.”
Người da đen nói với Văn Vũ, sau đó quay người rời đi.
Văn Vũ nhún vai, đồng thời hắc ám được khởi động,năng lượng của hắc ám lập tức bao phủ toàn bộ khu vực xung quanh căn phòng, tỉ mỉ kiểm tra một lượt.
Không có bom đạn hay những thứ tương tự, trong phòng, chỉ có đúng một người đang ở đó, nhìn không giống như một cái bẫy.
Kiểm tra xong, Văn Vũ đẩy thẳng cửa ra, đi vào trong phòng.
…
Dương Hoằng là một người đàn ông trẻ ,tuổi chưa đến 30, nhìn bề ngoài, có vẻ như là người hỗn huyết, nhưng giống nhiều với người da vàng hơn.
Nhìn thấy Văn Vũ đi vào trong phòng, Dương Hoằng đứng dậy, vô cùng tôn kính với Văn Vũ, sau đó chỉ vào ghế sofa, biểu thị Văn Vũ hãy ngồi đi.
Văn Vũ cũng không khách khí, ngồi phịch xuống ghế sofa, nhìn Dương Hoằng cười mỉm, không hề có bất cứ một lời giới thiệu bản thân nào, hỏi thẳng vào vấn đề.
“Tôi đến đây là có mục đích, muốn hỏi cậu một chút, là chuyện có liên quan đến mộng cảnh.Đừng nói với tôi cậu không biết chuyện này!”
Dương Hoằng nhìn Văn Vũ cười mỉm, rồi nói về những chủ đề không liên quan.
“Hoa Hạ không phải là đất nước của nghi thức hay sao? Không ngờ trình tự số 2 đại nhận lại đến thẳng đây, với tình hình bình thường mà nói, hai người chúng ta nên thân mật quan hệ, sau đó cùng nhau ăn cơm uống rượu, thêm tình cảm với nhau hay sao?”
Văn Vũ cười nhạt.
“Cậu nói như vậy cũng không sai, nhưng mà, bây giờ tôi đang rất gấp.”
“Hiểu rồi, vậy em nói một cách đơn giản cho đại ca nghe, chuyện tình báo liên quan đến mộng cảnh đó. Sự thật là, tất cả những gì mà đại ca trải qua, em cũng đã trải qua rồi.”
…
Dương Hoằng đem toàn bộ những gì xảy ra trên người mình nói hết ra,điều đó khiến cho Văn Vũ rơi vào trầm lặng.
Nói thì thấy Dương Hoằng cũng là người rất thú vị, những gì trải qua trong mạt thế, như một truyền kỳ vậy!
Bản thân học đại học ở New York, học vị thạc sĩ, vẫn đang tiếp tục học, nếu như không phải mạt thế đến, thì cũng là một tinh anh.
Chỉ có điều, mạt thế đến đã phá hỏng cuộc sống tốt đẹp của anh ta…
Lúc mới mạt thế, Dương Hoằng lần đầu tiên trở nên trưởng thành và mạnh mẽ ở New York, sau đó vội vã trở về Las Vegas——đây chính là quê hương của anh ta.
Ở giữa có xảy ra vài chuyện, Dương Hoằng cũng không nói nhiều đến, nhưng có thể dự đoán được, từ một người bình thường, biến thành cường giả mạnh nhất ở thành phố Tội Ác, chuyện bên trong chắc chắn rất nhiều!
Dương Hoằng quay lại Las Vegas, phát hiện người thân trong nhà đều đã chết hết trong mạt thế, cả người chán nản, bản thân sống trong căn nhà cũ này rồi chìm trong cơn say, sau đó, mộng cảnh đến…
Mộng cảnh của Dương Hoằng, không giống của Văn Vũ, nhưng lại là cảnh mà Dương Hoằng không muốn đối mặt, mà mỗi một lần xuất hiện cảnh đó, cuối cùng hay có tiếng mèo kêu.
“Tôi cũng thấy vậy, mộng cảnh này là thủ đoạn của một loại thú biến dị , mà trong đó còn phát sinh chuyện cả quân doanh đều bị thiệt mạng số lượng lớn.”
“Chuyện quân đội chết, đúng là có liên quan đến mộng cảnh, mà em cũng đã điều tra qua rồi.”
Nghe những gì Dương Hoằng nói, Văn Vũ lập tức hưng phấn: “Sau đó thì sao? Kết quả như thế nào?”
“Em quên rồi…”
Chỉ ba chữ đơn giản, Dương Hoằng không hề quan tâm đến sự tức giận trên mặt Văn Vũ, nhàn nhã uống một ngụm nước.
“Em không hề lừa anh! Kết quả thế nào em đã tra ra được rồi, dù sao thời gian em ở đây cũng không ngắn, mà em còn có một lượng lớn thuộc hạ, dù đó chỉ là một manh mối nhỏ, cũng sẽ phát hiện ra được!”
“Nhưng lại không biết vì nguyên nhân gì, em thật sự quên đi chuyện đó rồi! Mà đó có thể chính là cuộc thương lượng của em với cái thứ không biết là gì đó. Chính là nói, bản thân em cũng không muốn nhớ đến sự thật đó, cho dù chân tướng có như nào, em bây giờ không biết, mà bản thân em cũng không muốn biết. Nhưng theo tính toán của em, có vẻ như là một con mèo biến dị làm ra tất cả. Mà…nó không có ác ý gì hết.”
Chương 533 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]