Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 534: CHƯƠNG 534: SƯƠNG MÙ TRÙNG TRÙNG 1

Nghe xong tất cả những gì Dương Hoằng nói, Văn Vũ cười rồi gật đầu với Dương Hoằng, đồng thời một khẩu súng với tạo hình đặc biệt xuất hiện trên tay phải của Văn Vũ.

“Qúy Động, vũ khí chuyên dụng của tôi, điểm thế chất cơ thể của tôi bây giờ là 2000 điểm, mức độ tấn công của đạn từ Qúy Động, cũng ngang với mức điểm này, với khoảng cách như vậy, chỉ cần tôi khẽ bóp cò, cậu sẽ chết chắc.”

Văn Vũ dùng giọng nói bình tĩnh nhất nói ra những lời mang tính uy hiếp.

“Bây giờ tôi cho cậu 30 giây, bởi vì câu nói cậu quên rồi, thật sự khiến tôi không thoải mái chút nào.”

Mà Dương Hoằng, nhìn khẩu súng Qúy Động trong tay Văn vũ trước, sau đó lại nhìn ánh mắt bình tĩnh của Văn Vũ, mở miệng nói.

“Những gì em vừa nói khi nãy, là sự thật, mà em tin là, những lời uy hiếp của anh, cũng là thật, nhưng em bây giờ, không có chút cảm xúc sợ hãi gì, một chút cũng không có, điểm này thật kỳ lạ, bởi vì người ta sợ chết, em cũng phải sợ chết chứ.”

“Cho nên em có một giả định.”

“Chân tưởng liên quan đến mộng cảnh, nó còn quan trọng hơn cả cái mạng này của em.”

“Đây là trực giác của em, mà em, cũng tin vào trực giác của mình, cho nên, em xin lỗi, vẫn là câu nói đó, em quên rồi.”

“Bùm!”

Qúy Động nổ súng, đạn bay sượt qua tai Dương Hoằng, một vết máu chảy ra, sau đó găm thẳng vào bức tường sau lưng Dương Hoằng, rồi biến mất.

Mà Dương Hoằng, chỉ bị trầy xước một chút vết thương ngoài da, cũng đã bị linh hồn tấn công tấn công cho sùi cả bọt mép, Dương Hoằng ngã xuống đất.

“Quá tam ba bận, cho nên, cậu vẫn còn một cơ hội nữa.”

Dương Hoằng vừa nôn khan, vừa cười khổ lắc đầu: “Bây giờ, em vô cũng chắc chắn, chân tướng, nó quan trọng hơn cả cái mạng này của em.”

Nhìn vẻ mặt cương nghị cứng cỏi của Dương Hoằng, Văn Vũ thở dài một tiếng: “Vậy cậu giúp tôi nhớ lại nó đi…”

Một lúc sau, Văn Vũ gương mặt tối sầm đi ra khỏi phòng Dương Hoằng.

Bên ngoài, đều là thuộc hạ chức nghiệp giải của Dương Hoằng. Những chức nghiệp giải đao súng trên người, tức giận nhìn Văn Vũ, nhìn bộ dạng, có vẻ bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay, vì đại ca của mình mà trả thù.

“Vào đưa cho cậu ta ít thuốc trị liệu đi, vết thương ngoài da là chuyện nhỏ, linh hồn tấn công thì mấy ngày sau mới khôi phục lại được đó.”

Văn Vũ nói xong, quay đầu lại nhìn căn phòng phía sau, đầy nghi ngờ nói một câu: “Cũng coi như một tên cứng đầu, manh mối lại đứt đoạn rồi!”

Vừa rồi sự tấn công của Văn Vũ, trạng thái tinh thần của Dương Hoằng sụp đổ vài phần!

Sự đau khổ của linh hồn tấn công, không phải người bình thường có thể chịu được! Còn chưa nói đến thể chất cơ thể khác xa nhau như vậy.

Nhưng, Dương Hoằng có sao cũng chỉ nói lại duy nhất một câu – Quên rồi.

Anh ta thật sự quên rồi, mà, cũng không có bất cứ ý định muốn nhớ lại gì cả.

Đối diện với loại cứng đầu như vậy Văn Vũ vô lực, suy nghĩ hồi lâu,Văn Vũ vẫn là buông tha cho Dương Hoằng, quay lại khách sạn Hồng Thạch.

Bên ngoài khách sạn Hồng Thạch đều là bóng người bận rộn, tất cả mọi người đều về bữa tiệc hai hôm nữa mà bận rộn chuẩn bị.

Claus không ngừng bận rộn, nhìn như chuyên tâm tận lực chuẩn bị riêng cho việc này.

Trên thực tế, chuyện ở khách sạn Hồng Thạch tổ chức tiệc, đối với Claus mà nói, cũng có cái tốt nhất định – chí ít đối với kẻ không hiểu rõ sự phân bố thế lực thật sự của thành phố Tội Ác mà nói,Claus có thể tổ chức một buổi tiệc quy mô như này, cũng đủ để chứng minh bản lĩnh của Claus và sức ảnh hưởng ở thành phố Tội Ác!

Văn Vũ cũng không đến tìm Claus, mà đi thẳng đến phòng của Cuồng Lưu, cùng Cuồng Lưu nói mấy kết quả của những việc mới phát triển gần đây.

Thật ra vốn là nói, cái mộng cảnh quỷ quái này chủ động quấn lấy Văn Vũ, Văn Vũ cũng không cần thiết phải quan tâm đến chuyện này cho lắm——bắt không được chủ mưu, đi rồi là xong, Nước Mỹ lớn như vậy, lẽ nào không có chỗ dung thân cho Văn Vũ?

Nhưng, khi suy luận về sự tồn tại một thần thú có năng lực mộng cảnh như vậy,khiến cho Văn Vũ rất ngứa ngáy, không thể từ bỏ một thần thú có loại năng lực quái dị như vậy.

Cuồng Lưu vừa mới ở trong phòng xong, vì để liên lạc với Claire, xem bên phía Claire, có tin tình báo gì không.

Tuy nhiên Claire không hay biết gì, theo như Claire nói, bản thân lần này nhận lệnh đến Las Vegas xử lý việc quân đội thiệt mạng, không hề điều tra ra kết quả gì, cho nên mới khiến cho quân đội Mỹ từ bỏ Las Vegas, đổi thành chỉ cử một tiểu đội đặc công, ở đó để giữ liên lạc.

Cho nên, trước mắt, tất cả các manh mối đều bị đứt đoạn.

Quay lại phòng của mình, Văn Vũ nằm trên giường nhìn trần nhà, không biết đang nghĩ cái gì.

Lúc lâu sau, Văn Vũ nặng nề thở dài.

“Cái bể nước này, sâu thật đấy.”

Chân tướng, như thể bị ngăn cách bởi một bức màn, khiến Văn Vũ không chạm đến được.

Chương 534 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!