Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 535: CHƯƠNG 535: SƯƠNG MÙ TRÙNG TRÙNG 2

Mà Văn Vũ, cũng phát hiện ra điểm yếu của mình——thực lực của Văn Vũ dù có mạnh, nhưng trên thế giới này năng lực quái dị quá nhiều! Văn Vũ bây giờ, hoàn toàn không có tiền và năng lực để đối phó với những thứ chưa biết đấy!

Như thể nhớ lại những gì trong mộng cảnh, “Cuồng Lưu” nói những lời đó với cậu——trở nên mạnh mẽ! Trở nên càng mạnh mẽ hơn!

“Vẫn chưa đủ.”

Ánh mắt mơ màng của Văn Vũ dần dần trở nên kiên định.

Tất cả những điều bất hạnh, đều đến từ sự yếu đuối! Câu nói này, luôn được Văn Vũ coi là chân lý. Mà những chuyện xảy ra hai ngày nay, vô ý làm Văn Vũ càng ngày càng kiên định hơn với suy nghĩ này.

Xé tan lớp sương mù, bắt lấy con thần thú giả thần giả quỷ đó! Sau đó, tích hợp năng lực đó vào bản thân! Dưới tình huống như vậy, văn Vũ không chỉ giải quyết được những liên kết yếu đuối trong hệ thống năng lực của cậu, còn khiến cho những nơi yếu đuối trở nên mạnh mẽ hơn!

Đây,cũng có thể là nỗi kinh hoàng của một chức nghiệp giải là hồn sư——hoàn mỹ biến kẻ địch thành bạn bè để trở nên mạnh mẽ hơn.

Đêm càng ngày càng khuyu, lại là một đêm bình thường khác, đáng tiếc, trong cái thế giới này, luôn có vài chuyện không bình thường xảy ra.

Một không gian tràn ngập bóng đen, tràn ngập những luồng khí đen xám bay khắp nơi trong không trung.

Một con Hắc Miêu đang nằm yên trên một tảng đá lớn, ánh trăng soi rọi vào lỗ thủng rồi chiều lên trên đầu con Hắc Miêu, khiến cho bộ lông đen của nó phát sáng, một ánh sáng trắng nhạt nhạt.

Nhưng, từ trên cơ thể đang run rẩy nhẹ của con Hắc Miêu, không khó phát hiện, con Hắc Miêu bây giờ, như đang chịu một vết thương rất lớn!

Sau đó, Hắc Miêu khẽ mở mắt ra.

Đôi mắt xanh như thủy tinh chứa đầy những vết nứt đáng sợ, vốn là một đôi mắt tuyệt đẹp, giờ lại lộ ra vẻ uể oải, vô số hình ảnh vỡ vụn vụt qua nhanh chóng, sau đó dần dần biến thành hình dạng của Văn Vũ.

Sau đó, Hắc Miêu khẽ kêu “Meo” một tiếng…

Trong tiếng kêu là cảm giác yếu ớt, có thể nghe thấy rõ ràng, một giây sau, Hắc Miêu từ từ nhắm mắt lại, như đang chìm vào giấc ngủ.

Một làn sóng tinh thần thần bí, truyền trực tiếp đi, vượt qua không gian và thời gian, lập tức truyền đến khách sạn Hồng Thạch.

Sau đó truyền vào đầu của Văn Vũ…

Tất cả, đừng nói là Văn Vũ, ngay cả Tinh và Độc Nhãn trong trại thái phòng vệ cũng không hề phát hiện ra.

Văn Vũ lại mơ rồi.

Lần vào mộng cảnh này trong Thiểm Lam Tinh ở Bảo địa.

Văn Vũ hóa thân thành một chiến sĩ bình thường của Thiểm Lam Tinh, sinh ra thời kỳ mạt thế, không có kinh nghiệm hay học vấn,từ khi hiểu mọi chuyện, không ngừng học các kỹ năng giết người, sau đó, khi Văn Vũ đủ điều kiện trở thành một chiến sĩ, Văn Vũ có được cơ hội chuyển nghề nghiệp—một con ma vật sơ kỳ cấp 1 bị trói.

Văn Vũ một đao chém bay đầu con ma vật.

Màu đen bắn ra khắp nơi,thậm chí còn có chút máu văng vào miệng Văn Vũ, khiến Văn Vũ buồn nôn không ngừng lại được…

Một giây sau,Văn Vũ đột nhiên tỉnh lại.

“Đại ca,cậu lại mơ thấy ác mộng à?”

Tinh luôn tỉnh chứ không ngủ, thấy Văn Vũ đột nhiên bật dậy, lập tức hiểu ra chuyện gì đó.

Văn Vũ khẽ gật đầu

“Không có điểm gì kỳ quái chứ.”

“Không có gì cả.”

Giọng tinh rất nghiêm túc.

Lần trước bị trúng chiêu, có thể nói là do không chuẩn bị gì cả, nhưng lần này, một người hai sủng canh gác, vẫn bị tấn công, không biết từ khi nào bị kéo vào mộng cảnh——điều này không thể giải thích được một cách qua loa.

Văn Vũ trầm mặc nằm lại xuống giường, trong đầu suy nghĩ lộn xộn.

Mộng cảnh khi nãy, không chân thực bằng giai đoạn 2 và ba của mộng cảnh hôm trước đó, chính Văn Vũ trong giấc mơ cũng cảm giác được sự hư ảo, nhưng sau đó không nghe thấy tiếng mèo kêu, vậy mà cứ tự nhiên tỉnh lại như vậy.

Lần này tỉnh lại, giống như gặp ác mộng và bị đánh thức tự nhiên hơn, chuyện như này, rất nhiều người đã trải qua rồi.

Chẳng hạn như trong mơ, đang chuẩn bị nhảy lầu, sau đó đột nhiên tỉnh lại——đây thật ra là một cơ chế tự bảo vệ của cơ thể.

Suy nghĩ hồi lâu, Văn Vũ buồn chán thở dài một cái, không có tâm trạng mà ngủ tiếp nữa.

Nhìn đồng hồ, ba giờ sáng, Văn Vũ trầm lặng cầm ly rượu trên bàn lên, dưới ánh trăng đỏ rực, chậm rãi từ từ tận hưởng ly rượu vang.

Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng chiếu xuống mặt đất, nhưng phần lớn vẫn là bóng tối.

Ẩn dứoi bóng tối này, không biết có bao nhiêu tội ác và bí mật.

Văn vũ nheo mắt lại, nhìn màn đêm đen kịt bên dưới, lúc lâu sau, như tự nói một mình : “Chúng mày có phát hiện ra, sương mù ở Las Vegas hơi dày không.”

Tinh nhẹ nhàng leo lên trên đầu của Văn Vũ, ngẩng đầu nhìn lên, lúc lâu sau,mới lẩm bẩm nói: “Vẫn tốt mà…chỉ là cảm thấy hơi mơ hồ, không có vấn đề gì lớn.”

Văn vũ khẽ gật đầu.

Chương 535 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!