Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 536: CHƯƠNG 536: BỮA TIỆC TỐI 1

Tối hôn nay mặc dù sương mù có dày đặc, nhưng đó cũng là điều rất bình thường.

Quan sát trên dưới phong cảnh bên ngoài một lúc lâu, Văn Vũ lại từ từ bò lên giường, nheo mắt lại, không biết đang nghĩ cái gì.

Sau cảnh trong mơ, chính là bình ổn.

Con thú biến dị kia bước đầu được xác định là mèo biến dị, cũng không phát động kỹ năng với Văn Vũ nữa, mà Văn Vũ cũng không tìm ra thông tin chi tiết về đối phương, cho nên, những ngày tiếp theo tương đối yên ổn.

Thói quen mỗi ngày của Văn Vũ là đi dạo khắp nơi, thỉnh thoảng sẽ săn giết một số con thú biến dị không có mắt, nhưng ở gần Las Vegas căn bản không tìm thấy lượng lớn thú biến dị, cũng có thể là dưới mặt đất hoặc là trong cống thoát nước, cho nên, điểm tích lũy gần như không tăng lên.

Trong một ngày nhìn như bình thường này, bữa tiệc tối do Claus tổ chức chính thức bắt đầu dưới danh nghĩa của Cuồng Lưu.

……

Bóng đêm buông xuống, toàn bộ khách sạn Đại Hồng Thạch rơi vào yên tĩnh.

Tối nay, khách sạn Đại Hồng Thạch không mở ra đón khách.

Bên trong khách sạn Đại Hồng Thạch giăng đèn kết hoa khăp nơi. Vô số người hầu bận trước bận sau, tô thêm màu sắc cho bữa tiệc sắp tới.

Mà Văn Vũ lúc này đang ở phòng mình, chọn lựa lễ phục.

Lễ phục là do Claus đưa tới. Văn Vũ đương nhiên không có kinh nghiệm tham gia tiệc tối gì đó. Lúc này, dưới sự hướng dẫn của hai nữ phục vụ, cậu không ngừng mặc lên người những bộ vest không vừa người.

Hai nữ phục vụ không ngừng cười duyên, thỉnh thoảng còn dùng ngón tay nhẹ nhàng chọc lên ngực Văn Vũ, khiến Văn Vũ rất phiền chán.

“Được rồi được rồi, các cô ra ngoài đi.”

Văn Vũ tùy tay đuổi hai nữ phục vụ rất xinh đẹp đi. Cậu ngồi ở trên giường suy nghĩ nửa ngày, quyết đoán xé rách lễ phục sang quý trên người, sau đó mặc áo gió dài màu đen ban đầu của mình vào, lúc này mới hài lòng gật đầu.

Bữa tiệc tối này vốn dĩ là Văn Vũ yêu cầu tổ chức, nhưng không dùng danh nghĩa của mình, cho nên Văn Vũ cũng tương đương với một vị khách. Cậu mặc cái gì không quan trọng, hơn nữa Claus và Cuồng Lưu cũng sẽ không oán trách Văn Vũ vì chút chuyện nhỏ này.

Mặc xong, Văn Vũ bế Độc Nhãn và Tinh lên, lúc này mới thong thả ung dung đi xuống tầng.

……

Thời gian bữa tiệc tối là tám giờ tối. Chờ đến khi Văn Vũ xuống lầu, mới hơn bảy giờ một chút, nhưng trong đại sảnh bữa tiệc đã có không ít khách đến rồi.

Ngoài Anne, Claus, Dương Hoằng ra, thì toàn bộ Las Vegas có không ít đoàn thể lớn bé. Thủ lĩnh của những đoàn thể đó cộng với nhân viên mà họ dẫn theo thì đoán rằng cũng có thể tổ chức một bữa tiệc tối vô cùng náo nhiệt.

Nhưng ở trong mắt Văn Vũ, những người đó chỉ là một số cá nhỏ.

Mà cá lớn thì sao……

Đầu tiên Văn Vũ liếc mắt nhìn Claus đang đứng ở cửa làm công việc tiếp khách, sau đó cậu quay đầu nhìn xung quanh, sau đó hai mắt cậu sáng lên, trực tiếp đi vào trong góc.

Nơi đó, Dương Hoằng ăn mặc chỉnh tề, đang vui vẻ chuyện trò với một người phụ nữ ăn mặc lộng lẫy, mà ở xung quanh Dương Hoằng, mấy tên chức nghiệp giả có thực lực đạt tới sơ kỳ cấp bốn đang cẩn thận canh gác.

Tố chất ngược lại không tồi, hơn nữa Văn Vũ cũng tinh tường biết những người này canh gác cái gì.

Quả nhiên, khi họ nhìn thấy Văn Vũ đi thẳng về phía Dương Hoằng, thì thủ hạ của Dương Hoằng bình tĩnh lại gần chặn đường đi của Văn Vũ.

“Ngược lại rất trung thành đấy, nhưng các anh xác định muốn chắn đường của tôi?”

Văn Vũ nhếch khóe miệng với mấy người kia, đồng thời một tia dao động tinh thần trực tiếp truyền đến trong tai bọn họ.

Mà này mấy người hoàn toàn bất động.

Vẫn là Dương Hoằng giải cứu thủ hạ của anh ta: “Đại ca Văn Vũ, lần từ biệt trước đến nay đã lâu không gặp rồi, đại ca cũng không nói đến tìm em.”

Dương Hoằng cười tươi đi đến, tùy tay vẫy lui thủ hạ của mình.

Văn Vũ thuận tay cầm lấy một ly rượu từ trong tay người hầu, sau đó làm hành động “mời” với Dương Hoằng, sau đó cười nói.

“Sao, còn muốn khiến tôi ‘giúp’ cậu một lần nữa sao? Phí ra sân của tôi rất đắt đấy!”

Nghe thấy câu này, Dương Hoằng lập tức cười ha ha. Anh ta ôm cổ Văn Vũ, hai người kề vai sát cánh đi về một góc vắng vẻ.

……

“Tôi ngược lại không ngờ hôm nay cậu sẽ tới. Cậu cũng không sợ tôi lại tra tấn cậu lần nữa sao?”

Lúc này hai người đang ngồi trên hai chiếc ghế sô pha ở góc sảnh tiệc, câu được câu không trò chuyện với nhau.

Đây cũng là do Văn Vũ nhàm chán, muốn thử lại một lần xem có thể moi ra chút gì từ trong miệng Dương Hoằng hay không.

Xét cho cùng, trong số những người có mặt ở đây, ngoài Claus và Cuồng Lưu bận rộn, thì chỉ có anh chàng trước mặt này là người có đủ tư cách để giết thời gian buồn chán của mình.

Dương Hoằng hơi lắc đầu.

“Em không có lừa anh, tin rằng anh cũng biết, em thật sự đã quên rồi.”

Chương 536 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!