Nghe thấy lời giải thích của Dương Hoằng, Văn Vũ hơi bĩu môi: “Có thể là miệng cậu tương đối nghiêm. Tôi cảm thấy thử lại một lần nữa tương đối tốt.”
Dương Hoằng cứng họng, mặt đầy xấu hổ, nói: “Nhưng em không nhận nổi. Hiện tại đầu của em còn đau đây.”
Văn Vũ nhẹ nhàng gật đầu: “Chỉ là không ngờ miệng cậu cứng như vậy. Thật ra, đến bây giờ tôi còn có chút không tin chuyện cậu bị kỹ năng rửa sạch hoàn toàn ký ức.”
Nghe thấy lời Văn Vũ nói, Dương Hoằng lập tức im lặng, nhấp một ngụm rượu. Lúc này, anh ta mới nhẹ nhàng nói.
“Thật ra, hai ngày nay, em cũng luôn suy nghĩ, rốt cuộc em quên mất chuyện gì, nhưng mỗi khi em nghĩ đến vấn đề này, thì trong lòng em luôn có một giọng nói nói với em —— chân tướng của chuyện này quan trọng hơn sinh mệnh của em!”
“Văn Vũ, anh cảm thấy chuyện gì có thể quan trọng hơn tính mạng của em đây?”
Nghe được lời của Dương Hoằng nói, Văn Vũ tạm dừng một chút, sau đó quyết đoán lắc đầu.
“Mạng của tôi là quan trọng nhất, không có gì quan trọng hơn tính mạng của tôi!”
Nghe được lời Văn Vũ nói, Dương Hoằng bỗng nhiên cười ha ha, nói thẳng: “Cách nghĩ của kẻ độc hành! Cụng ly!”
Nói xong, anh ta cụng ly với Văn Vũ, sau đó uống một hơi cạn sạch rượu trong ly.
“Trước kia, khi em từng đi từ New York về Las Vegas thì cũng cảm thấy, không có chuyện gì sẽ quan trọng hơn tính mạng của mình.”
“Thực ra, đây là cách nghĩ của mọi kẻ độc hành. Hành động một mình, nếu không đặt tính mạng lên hàng đầu, thì cũng tương đương với tự sát.”
“Nhưng khi em về đến nhà, nhận được tin cha mẹ, người nhà em đã chết, em đột nhiên phát hiện, hóa ra em tình nguyện từ bỏ tính mạng của mình để cứu vớt cha mẹ em. Nói cách khác, trong mắt em, tính mạng của cha mẹ em còn quan trọng hơn tính mạng của em!”
“Nhưng bọn họ đã chết rồi!”
Văn Vũ không hề lưu tình nói ra chân tướng.
Dương Hoằng thở dài gật đầu: “Đúng vậy, bọn họ đã chết rồi. Sau đó em lại tìm kiếm thứ quan trọng hơn tính mạng của em. Kết quả em lại tìm thấy một thứ, anh biết là cái gì không?”
Văn Vũ lắc đầu.
“Là thành phố này!”
Dương Hoằng chậm rãi điều chỉnh dáng ngồi, trên mặt anh ta không còn biểu cảm lười biếng như vừa rồi nữa.
“Thành phố này mang theo ký ức thời thơ ấu của tôi, mang theo những ký ức hạnh phúc nhất của tôi cùng với cha mẹ, gần như mang theo tất cả những gì tốt đẹp của tôi! Khi em trở lại Las Vegas, biết được tin cha mẹ đã chết, cả người em sụp đổ tại chỗ. Em không hiểu, vì sao thượng đế phải cho em nhiều trắc trở như vậy. Chắc anh có thể hiểu, một mình đi từ New York đến Las Vegas khó khăn đến mức nào!”
Văn Vũ gật đầu. Khoảng cách này gần như xuyên qua toàn bộ nước Mỹ! Gian nan hiểm trở trong đó tất nhiên không cần nhiều lời.
Mà lúc này, Dương Hoằng dường như chìm sâu vào trong hồi ức, trong miệng thong thả lại ôn nhu nói: “Sau đó, em nhìn thấy một cái cây.”
“Đó là năm em mười tuổi, cha em và em đã cùng nhau trồng nó. Hiện tại, nó đã rất cao, ở ngay trong sân nhà em. Cho đến lúc ấy, em đột nhiên nhận ra một điều! Mặc dù một số người chết rồi, nhưng cũng không phải bọn họ không để lại chút dấu vết nào! Em biết người chết không thể sống lại. Em cũng đã chấp nhận hiện thực, nhưng người chết đi luôn để lại một số ký ức tốt đẹp, làm di sản cho người còn sống tưởng niệm. Vì phần ký ức này, em đã tổ chức một đội có lực lượng mạnh nhất thành phố này. Mới đầu khi em thành lập đội này chỉ vì bảo vệ! Bảo vệ ký ức trong lòng em, bảo vệ quê nhà của em và cha mẹ! Bảo vệ nơi đã sinh ra và nuôi lớn em!”
“Cho nên, vì thành phố này, vì thành phố của em! Em sẽ không tiếc trả giá tất cả!”
“Nơi này, bao gồm tính mạng của em, tất nhiên cũng bao gồm ký ức của em!”
Dương Hoằng nói xong, hai mắt nhìn chằm chằm Văn Vũ, sự kiêng kị và đề phòng trong mắt đã đạt tới đỉnh điểm.
Ngược lại, Văn Vũ lắc đầu cười khẽ: “Tôi rất thưởng thức người có nguyên tắc, cho nên, cậu yên tâm, trong tình huống bình thường, tôi sẽ không đại khai sát giới, nhưng cậu phải nhớ kỹ, đây chỉ là tình hình chung! Nếu tôi phát hiện tính mạng tôi đã chịu uy hiếp, thì tôi thật sự! Sẽ! Nổi điên!”
Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, dường như có tia lửa bắn ra. Sau một lúc lâu, Văn Vũ nở nụ cười trước, mà Dương Hoằng cũng bất lực cười khổ.
“Chỉ vì những lời anh vừa nói, em cũng không thể khiến anh chịu bất cứ tổn thương gì…… Được, em liền làm bảo mẫu cho anh vậy.”
Dương Hoằng nói xong, trực tiếp lấy ra một mặt dây chuyền hình lưỡi liềm từ trong nhẫn không gian.
“Thứ này tặng cho anh. Đây là thứ mà em phát hiện được trong hai ngày qua, vẫn được cất dưới gối đầu của em. Em không biết đây là thứ gì, nhưng theo lời giới thiệu thì chắc là sẽ trợ giúp cho chuyện này.”
“Ồ?”
Văn Vũ lập tức nhướng mày, vươn tay muốn nhận mặt dây chuyền, nhưng Dương Hoằng lại co rụt tay lại, làm Văn Vũ không bắt được.
“Em cần anh đồng ý với em một việc.”
“Nói!”
“Nếu thứ này thật sự giúp được anh, thì anh phải chịu một ân tình của em!”
“Trong khả năng cho phép!”
“Trong khả năng cho phép.”
Dương Hoằng nói xong, trực tiếp đưa mặt dây chuyền cho Văn Vũ, sau đó đứng dậy rời đi.
……
Mặt dây chuyền ánh trăng (cấp bậc Vị Tri): Từ bổn thế giới cường giả, quán chú tự thân sinh mệnh lực cùng tinh thần lực chế tác mà thành, có được không biết lực lượng. Được tạo ra bởi cường giả của thế giới này, dùng sức mạnh sinh mệnh và sức mạnh tinh thần của bản thân để chế tạo, có sức mạnh Vị Tri.
Chú: Phương pháp chế tạo rất thô sơ, vốn không phù hợp trở thành đạo cụ chứng thực hệ thống, nhưng bên trong nó ẩn chứa sức mạnh là thật, vì vậy không thể bình xét cấp bậc.
Đánh giá mặt dây chuyền trên dưới một chút, Văn Vũ nhẹ nhàng cười, để mặt dây chuyền vào giữa nhẫn không gian.
Chương 537 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]