Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 542: CHƯƠNG 542: TIẾP XÚC LẦN ĐẦU TIÊN

Anne yên lặng gọi người hầu qua, đồng thời lấy từ nhẫn không gian ra hai viên ma tinh cấp ba.

“Giúp tôi đặt cược Matthews, cảm ơn.”

Văn Vũ ngược lại nói với Anne.

“Nhìn từ thể chất cơ thể, người tên Carew tốt hơn, hơn nữa tâm thái của anh ta tốt hơn một ít. Tôi cảm thấy khả năng thắng của Carew tương đối cao.”

Anne nhẹ nhàng lắc đầu: “Vừa nhìn là biết anh không thường tới nơi này.”

“Đã tới một lần rồi.”

Anne vừa vuốt ve lông của Độc Nhãn, vừa nhẹ giọng nói: “Tuy rằng thực lực của hai người ngang nhau, nhưng Matthews đánh nhiều trận như vậy, trước nay chưa từng thua, nhưng Carew lại không giống. Tên Carew này, ừm nói thế nào đây…… Không có ý chí chiến đấu gì cả. Anh ta coi kỹ năng chiến đấu kỹ là một phần công việc. Hiện tại, trận đấu này cũng không phải đấu sinh tử, Carew khẳng định sẽ bị Matthews đánh bại.”

“Ồ?”

Văn Vũ nhướng mày, đồng thời lấy ra hai viên ma tinh cấp ba giao cho người hầu.

“Đặt cho Carew.”

Nói xong, Văn Vũ cười với Anne: “Vậy chơi một phen đi.”

……

10 phút thoảng qua, mà trận chiến trên võ đài nhanh chóng được bắt đầu.

Phong cách chiến đấu của Matthews và Carew đều tương đối cứng rắn. Từng quyền chiến đấu máu thịt khiến người xem ngoài sân nhiệt huyết sôi trào.

Đáng tiếc, với thực lực của Văn Vũ tất nhiên nhìn ra được, người đấu sĩ tên Carew kia căn bản không có ý chí chiến đấu gì cả.

So với tấn công, Carew có khuynh hướng phòng thủ hơn —— mà ai cũng hiểu đạo lý thủ lâu tất bại này!

Chưa đến ba phút, Carew đã bị một đòn của Matthews đánh bại trên mặt đất, sau đó trọng tài nhanh chóng tuyên bố thắng bại, khiến cho phía dưới hò reo một trận.

“Anh xem, tôi nói rất đúng chứ.”

Anne cười quay đầu lại, nói với Văn Vũ.

Đáng tiếc, Văn Vũ vốn ở vị trí, đã không thấy bóng dáng từ lâu.

……

Thời gian quay lại một phút trước.

Ngay khi Văn Vũ đang có hứng thú xem chiến đấu ở phía dưới, thì một bóng đen bỗng nhiên xẹt qua khóe mắt.

Tốc độ cực nhanh, Văn Vũ cũng chỉ miễn cưỡng nắm bắt được, càng không nói đến chức nghiệp giả khác.

Đồng thời, đầu của Tinh lập tức ngẩng lên, một tia dao động tinh thần truyền đến trong đầu Văn Vũ: “Lão đại, con chủng thần thú đó!”

“Không nhìn lầm chứ?”

“Tuyệt đối không, nhưng hơi thở của nó vô cùng không ổn định!”

Tinh vừa nói xong, Văn Vũ đã hóa thành một đám sương mù màu đen, nhanh chóng dịch chuyển về phía phát ra hơi thở.

……

Trong con hẻm nhỏ âm u phía sau khách sạn Đại Hồng Thạch, kèm theo tiếng “Kẽo kẹt kẽo kẹt” của cửa sắt cọ xát vào nhau. Cánh cửa sau của khách sạn Đại Hồng Thạch hàng năm không mở bị Văn Vũ trực tiếp vặn nát.

“Ngay ở chỗ này!”

Thật ra, đã không cần Tinh nói gì nữa, Văn Vũ liếc mắt một cái liền nhìn thấy con Hắc Miêu kia ngã trên mặt đất.

Bộ lông màu đen toàn thân đã mất đi vẻ bóng bẩy, thậm chí có nơi còn chảy máu. Thân thể nhỏ nhắn khẽ run lên, điều này chứng tỏ chủng thần thú Vị Tri này đang chịu sự đau đớn rất lớn.

Có thể nó cảm giác được phía sau có người tiếp cận, Hắc Miêu nhẹ nhàng “meo” một tiếng, sau đó, nó dùng hết toàn lực mở mắt.

Đó là một đôi mắt thế nào……

Chỉ từ chỗ giữa con ngươi mới có thể phát hiện một tia sáng xanh mờ nhạt, còn hầu hết những nơi khác đều bị bao phủ bởi những vết nứt dày đặc màu đỏ như máu.

Nhưng trong tia sáng xanh mờ nhạt kia để lộ ra một tia ý chí kiên định, lại khiến trái tim Văn Vũ hơi thắt lại.

Giây tiếp theo, vô số ký ức dường như lóe lên từ trong mắt Hắc Miêu, truyền đến trong đầu Văn Vũ!

Những mảnh ký ức khổng lồ tràn vào tâm trí Văn Vũ. Loại cảm giác này không kém gì cơn gió lốc tinh thần mà cậu phải trực tiếp hứng chịu.

Văn Vũ chỉ cảm thấy trong đầu mình dường như dâng lên từng đợt từng đợt sóng. Vô số tin tức ập vào trong đầu, sau đó bị sức mạnh tinh thần cường đại của chức nghiệp giả cấp năm tiêu hóa hấp thu.

……

“Đại ca…… Đại ca làm sao vậy?”

Giọng nói giống như được truyền đến từ bến bờ xa, kéo Văn Vũ trở về từ trong gió lốc tinh thần.

Ánh mắt Văn Vũ nhanh chóng khôi phục sự tỉnh táo, sau đó cậu dùng sức xoa thái dương.

“Đại ca không sao chứ?”

“Phù, phù!”

Văn Vũ thở ra hai hơi, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Ta ngây ngốc bao lâu rồi?”

“Chưa đến mười giây. Đại ca vừa rồi làm sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là phát hiện một số chuyện thú vị thôi.”

“Đúng rồi, con Hắc Miêu kia đi đâu rồi?”

Tinh nghi hoặc nhìn Văn Vũ, rồi lại quay đầu nhìn chỗ mặt đất mà Hắc Miêu nằm, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Vèo một cái, liền biến mất rồi.”

Văn Vũ gật đầu.

“Đi thôi, về thôi, chúng ta đừng để cho Anne sốt ruột chờ!”

Văn Vũ nói xong, dùng sức nắm chặt hai quyền, sau đó lấy ra mặt dây chuyền mà Dương Hoằng đưa cho từ nhẫn không gian ra, trực tiếp đeo lên cổ.

Hồi tưởng lại tất cả chuyện xảy ra từ khi tiến vào Las Vegas, kết hợp với đoạn ký ức ngắn vừa nãy, trong mắt Văn Vũ dâng lên một tia điên cuồng, sau đó được Văn Vũ dùng hết toàn lực áp chế xuống.

“Thời cơ chưa tới…… Hơn nữa, đám tiểu nhân các người sớm hay muộn cũng sẽ phải trả giá!”

Chương 542 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!