Trong sân đấu ồn ào náo động, mà trận đấu của Carew và Matthews đã kết thúc, còn lại đều là tôm tép cãi nhau ầm ĩ.
Văn Vũ nở nụ cười nhè nhẹ, trực tiếp đi vào trong phòng VIP.
Trong phòng VIP, Anne đang vuốt ve lông của Độc Nhãn, đồng thời lột từng viên trái cây ra, dịu dàng đút cho Độc Nhãn.
“Vừa rồi đi vệ sinh. Thế nào, trận đấu vừa rồi có kết quả chưa?”
Anne cười gật đầu: “Anh thua rồi.”
Văn Vũ nhún vai: “Giây đầu tiên nhìn thấy bọn họ đánh nhau, tôi đã biết Carew nhất định thua…… Người này thật sự không có đạo đức chức nghiệp, tôi cần phải phản ánh vấn đề này với Claus.”
Anne che miệng cười trộm, mà Văn Vũ cũng trò chuyện một chút với Anne.
Sau một lúc lâu, Anne ngáp dài một cái.
Văn Vũ thấy thế, thức thời mở miệng nói: “Đi thôi, tôi đoán bữa tiệc tối bên trên chắc là kết thúc rồi.”
Anne gật đầu, kéo khuỷu tay Văn Vũ, hai người cùng đi ra khỏi phòng VIP.
……
Bên ngoài khách sạn Đại Hồng Thạch, Văn Vũ và Cuồng Lưu đứng chung một chỗ, yên lặng nhìn Anne và Claire lên xe.
“Người phụ nữ rất không tồi, không phải sao?”
Cuồng Lưu cười nói với Văn Vũ.
Mà Văn Vũ vô cùng xác định gật đầu: “Tôi rất thích cô ấy.”
“Ồ.”
Cuồng Lưu lạ lùng ồ lên.
“Cuối cùng tên nhóc cậu cũng thông suốt rồi. Trên thực tế, hai ta ở trong bảo địa của tháp Trấn Ma, tôi không ngừng hoài nghi, có phải xu hướng giới tính của cậu có vấn đề hay không.”
Văn Vũ nhướng mày: “Làm sao vậy? Sợ thú tính của tôi quá độ, thu phục anh sao?”
Cuồng Lưu bĩu môi, cũng không nói gì nữa.
Nhìn xe của Claire và Anne càng đi càng xa, Văn Vũ quay người đi vào khách sạn Đại Hồng Thạch, mà Cuồng Lưu vẫn luôn lải nhải ở phía sau Văn Vũ: “Thực lực của cậu mạnh như vậy, tôi nói một câu không dễ nghe, cậu muốn dạng phụ nữ gì mà không có? Theo tôi thấy, vừa rồi cậu nên trực tiếp giữ cô Anne kia lại, buổi tối gạo nấu thành cơm, dứt khoát bao nhiêu chứ!”
Văn Vũ đột nhiên quay người, nghiêm túc nhìn Cuồng Lưu.
Ánh mắt thâm thúy khiến lông tơ của Cuồng Lưu dựng lên.
Sau một lúc lâu, Văn Vũ nhẹ nhàng gật đầu: “Tôi sẽ suy nghĩ đề nghị này của anh.”
Bóng đêm dần buông xuống.
Văn Vũ đang ở trong phòng riêng của mình, cậu lặng lẽ quan sát bầu trời đêm bên ngoài.
Độc Nhãn thì đang nô đùa với Tinh trên giường lớn.
Mọi chuyện vẫn bình thường như mọi ngày.
Ít nhất là khi người ngoài nhìn vào sẽ thấy mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường.
Nhưng trong liên kết tinh thần, Văn Vũ đang nhanh chóng giao lưu với hai con hồn sủng.
"Nghe kỹ những điều mà tao nói đây, hai bọn mày cứ biểu hiện bình thường như mọi khi, đừng lộ ra bất kỳ biểu hiện ngạc nhiên nào. Tao nghi là chúng ta đang bị người khác giám sát."
"Đây là một âm mưu, từ lần đầu tiên tao mơ, tao liền rơi vào bẫy rồi!"
"Hiện giờ, chưa rõ kẻ nào đã bày kế bẫy tao. Nhưng có một chuyện tao có thể khẳng định, đó là Anne là đầu sỏ vụ này, có lẽ còn có cả Cuồng Lưu và Claire nữa. Quân đội Mỹ và quân đội Hoa Hạ có tham dự vào chuyện này hay không thì chưa rõ."
Trong lúc nghe Văn Vũ nói, Độc Nhãn vừa tiếp tục nô đùa với chiếc sừng nhỏ trên đầu Tinh, vừa giao lưu với Văn Vũ.
"Đại ca, chúng ta cứ trực tiếp xử lý hết bọn họ không phải là xong rồi sao?"
"Không được, Dạ Thần Miêu chính là thần thú chủng của Las Vegas. Bây giờ nó đã rơi vào bẫy của họ rồi, chúng ta phải cứu nó. Vừa rồi khi tao tiếp xúc với Dạ Thần Miêu, nó đã nói kế hoạch của nó với tao rồi."
"Bây giờ, tao sẽ giao cho bọn mày một nhiệm vụ…"
…
Văn Vũ vẫn nằm im trên giường, trong khi cậu liên tục trao đổi với hai con hồn sủng qua chiếc mặt dây chuyền hình mặt trăng nằm ở phần ngực của cậu.
Tên của chiếc dây chuyền hình mặt trăng này rất hay, nó gọi là Di vong.
Quên đi những chuyện mà mình muốn quên.
Mà sự lựa chọn của Văn Vũ là quên đi chân tướng của việc này…
Giống như những gì mà Dương Hoằng đã từng làm.
Khung cảnh mà Văn Vũ trao đổi với Dạ Thần Miêu, những ký ức liên quan đến chân tướng mà Dạ Thần Miêu đã truyền cho cậu, còn cả làn sóng tinh thần vừa rồi nữa, tất cả đều bị Văn Vũ chuyển vào Di vong.
Sau đó, Văn Vũ chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng. Hồi ức của cậu đã không còn hoàn chỉnh nữa, giờ đây hình ảnh hiện lên trong đầu cậu là gương mặt xinh đẹp của Anne…
"Anne."
Văn Vũ thấp giọng gọi tên Anne, ngữ khí tràn đầy nhớ nhung và lưu luyến, tiếp đó cậu từ từ rơi vào cảnh trong mơ.
Mà Độc Nhãn và Tinh vẫn tiếp tục nô đùa bên cạnh cậu, dường như chúng chẳng hề nhận ra bất kỳ điều gì khác thường. Nhưng nhìn sâu vào trong đáy mắt, mới có thể nhận thấy được sự lo lắng của chúng.
Kế hoạch này quá nguy hiểm… và cái bẫy này thực sự kỳ lạ…
Las Vegas là một cái đầm nước đục, sâu không thấy đáy!
…
Văn Vũ mơ một giấc mơ.
Trong giấc mơ này, Văn Vũ thấy mình biến thành một đứa trẻ sinh ra ở Las Vegas, cậu khỏe mạnh lớn lên dưới sự chăm sóc yêu thương của cha mẹ.
Đồng thời, Văn Vũ cũng có một người bạn chơi với cậu từ nhỏ…
Chương 543 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]