Đó là một cô bé xinh đẹp, dịu dàng và đáng yêu. Tên của cô bé đó là Anne…
Từ tiểu học đến hết trung học, từ trung học đến khi thi vào đại học, hai người vẫn luôn ở kề vai sát cánh, làm gì cũng có nhau. Vì vậy, hai người cứ theo lẽ đương nhiên mà đến bên nhau.
Họ hiểu nhau rồi yêu nhau, trao cho đối phương ấm áp, làm chỗ dựa cho đối phương mỗi khi cần. Sau đó, họ kết hôn, cùng xây dựng một gia đình nhỏ.Mọi thứ thật tốt đẹp.
Nhưng tiếc là mạt thế ập đến!
Khi lũ zombie giương nanh múa vuốt xông đến trước mặt hai người, Anne đã đẩy Văn Vũ ra, còn cô thì bị cắn xé, chôn vùi dưới lũ zombie.
Cảm xúc đau khổ, tuyệt vọng giống như cơn thủy triều đánh úp về phía Văn Vũ.
Lúc này, một bóng dáng cao lớn đột nhiên xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
"Cậu có muốn người yêu của mình sống lại không?"
Văn Vũ như muốn sụp đổ, cậu lớn tiếng trả lời như muốn nắm lấy sợi hy vọng mong manh.
"Muốn, tôi muốn!"
"Nếu cậu phải trả giá bằng tất cả những gì mình có để cô ấy sống lại, thì cậu cũng sẵn lòng sao?"
"Tôi sẵn lòng! Tôi! Đồng! Ý!"
"Vậy thì mọi thứ sẽ như cậu mong muốn…"
Ngay sau đó, Văn Vũ đột nhiên bừng tỉnh.
…
"Phì phò! Phì phò! Phì phò!"
Văn Vũ há miệng thở dốc liên tục, mồ hôi lạnh túa ra từ trán rồi nhanh chóng chảy xuống khắp hai bên má cậu.
"Đại ca, cậu làm sao vậy?"
"Đại ca!"
Tinh và Độc Nhãn cũng lập tức bị Văn Vũ đánh thức, trong mắt của hai con hồn sủng đều lóe lên vẻ không đành lòng và đau khổ, nhưng chúng không nói gì thêm.
Mà Văn Vũ thì lại thất thần, cậu mờ mịt nhìn mọi thứ xung quanh.
Lúc này trời đã tảng sáng.
Đôi mắt của Văn Vũ đột nhiên sáng lên, nhìn cậu như bị trúng tà, miệng liên tục lẩm nhẩm nhắc về điều gì đó. Sau đó, cậu vội vàng mặc quần áo, lao vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân. Không thèm nhìn Độc Nhãn và Tinh mà nhanh chóng lao ra ngoài cửa khách sạn Hồng Thạch!
…
Nơi Anne đang ở cách khách sạn Hồng Thạch rất xa.
Văn Vũ vừa ra khỏi khách sạn liền trực tiếp túm lấy quản lý sảnh tầng một của khách sạn, khiến người này lái xe đưa mình đến nơi ở của Anne.
Đương nhiên là người này nhận ra Văn Vũ, nên anh ta rất sẵn lòng thỏa mãn yêu cầu của Văn Vũ.
Chẳng mấy chốc, một chiếc Limousine sang trọng đã dừng ở trước cửa của khách sạn. Người quản lý sảnh tầng một cung kính mở cửa xe cho Văn Vũ. Sau đó, chiếc xe chậm rãi khởi động rồi nhanh chóng vọt đi.
…
Lúc này, Cuồng Lưu đang đứng trước cửa sổ phòng mình, anh ta nhìn chiếc chở Văn Vũ dần đi xa, rồi thở dài.
"Thật đáng tiếc, một người có sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy, mà lại không thể được phục vụ cho quân đội…"
Tiếp đó, Cuồng Lưu cầm lấy máy thông tin ở trên bàn, ấn một dãy số liên lạc.
Tiếng chuông vang lên một lúc lâu, thì một giọng nói mới vang lên ở đầu dây bên kia.
"Sao rồi?"
"Văn Vũ đang đến trang viên của Anne, cô che giấu tung tích của mình kỹ vào."
"Tôi biết rồi, có vẻ như toàn bộ kế hoạch diễn ra rất thuận lợi."
Khi nghe thấy giọng điệu lơ là của người phụ nữ ở đầu dây bên kia, thì Cuồng Lưu lập tức nhăn chặt lông mày.
"Đừng thả lỏng cảnh giác, dấu ấn tinh thần vẫn chưa đủ sâu đâu. Trong khoảng thời gian này, chúng ta phải hết sức cẩn thận, đừng để lộ bất kỳ mối quan hệ nào với Anne! Nếu chẳng may kế hoạch thất bại, thì chúng ta còn có thể thề thốt phủ nhận rằng vụ này không liên quan gì với chúng ta! Với cả, cô cũng dặn dò Anne lần nữa đi! Nhất định không được để lộ bất kỳ dấu vết nào, nhất định không được để cho Văn Vũ biết chuyện chúng ta tham dự vào vụ này! "
Người ở đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi mới chậm rãi nói: "Tôi biết rồi."
Nghe được lời khẳng định từ đối phương, thì Cuồng Lưu mới cúp máy, rồi đi vào phòng tắm, bắt đầu vệ sinh cá nhân.
Đối với Cuồng Lưu thì đây chỉ là một ngày mới mà thôi.
…
Trang viên của Anne được xây ở vùng ngoại thành.
Mặc dù Anne không phải người khoe khoang, nhưng vì cô là người có quan hệ với quân đội, nên trang viên này cực kỳ an toàn.
Diện tích của nó không hề nhỏ, nhưng chỗ nào cũng có lính gác trang bị đầy đủ vũ khí. Trong số họ có những thành viên của đội đặc nhiệm đáng lẽ phải ở Las Vegas, và cũng có người mà Clare mang tới.
Khi xe chạy đến cửa trang viên, thì tài xế liền quay sang nói với Văn Vũ: "Thưa ngài, vì đây là khu cấm địa quân sự nên chỉ có thể lái đến đây thôi, xe của chúng tôi không thể tiến vào sâu hơn nữa."
Nghe vậy thì Văn Vũ im lặng gật đầu, cậu trực tiếp xuống xe rồi đi đến trước cửa trang viên.
…
Người canh gác ở cửa là người của quân đội, và đương nhiên là anh ta cũng biết Văn Vũ.
Thấy Văn Vũ đi tới gần, anh ta lập tức chào Văn Vũ bằng nghi thức tiêu chuẩn của quân đội, rồi mới hỏi cậu: "Ngài có việc gì không?"
"Tôi đến tìm Anne."
Dù Văn Vũ cố tỏ ra thản nhiên nhưng ngữ khí của cậu vẫn xen lẫn đôi chút khẩn trương. Hơn nữa, đồng tử của cậu vẫn luôn đung đưa không ngừng, nếu sức quan sát của người đối diện nhạy bén thì có thể nhận ra được trạng thái tinh thần của Văn Vũ không được bình thường.
Chương 544 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]