Hình như là lúc còn nhỏ, ở thành phố Mẫu Đơn Giang…
Thành phố Mẫu Đơn Giang ở đâu ư?
Cũng không nhớ nữa…
Hồi tưởng rồi lại nhìn sang bên cạnh, người đẹp ướt đẫm mồ hôi, đã sớm ngủ say giấc, Văn Vũ nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng Anne, sau đó, từ từ chìm vào giấc ngủ.
…
Tuy nhiên, một người lính canh gác thì không đủ tinh tế để nhận ra điều này.
"Xin đợi một chút."
Người này bảo Văn Vũ chờ, rồi quay trở lại phòng bảo vệ lấy máy thông tin, liên hệ với người trong trang viên.
Một lúc sau, người lính gác cổng bước ra ngoài, anh ta mỉm cười rồi gật đầu với Văn Vũ.
"Mời ngài đi theo tôi!"
…
Diện tích của trang viên không hề nhỏ, hơn nữa trong này được trang trí khá xinh đẹp.
Không lâu sau, người lính dẫn đường dừng bước. Anh ta chỉ về phía một tòa nhà được xây dựng theo phong cách thanh lịch, rồi nói với Văn Vũ.
"Thưa ngài, cô Anne đang ở trong đó, ngài cứ đi thẳng đến đó là được, tôi liền dẫn ngài đến đây thôi."
Văn Vũ gật đầu nói: "Cảm ơn."
Sau đó, Văn Vũ liền nhấc chân đi tới tòa nhà trước mặt.
…
Khi vừa đẩy cửa vào, thì đập vào mắt cậu là một rừng hoa tươi.
Có lẽ những bông hoa đang bày đầy căn phòng chưa biến dị, hoặc là chúng chỉ biến dị nhẹ. Cảnh tượng này đẹp đẽ vô cùng, nó khiến người ta có cảm giác bản thân lạc vào tiên cảnh.
Cùng lúc đó, tiếng đàn piano du dương chậm rãi truyền vào trong tai Văn Vũ, tiết tấu trong trẻo xen lẫn từng đợt hương hoa và mùi thơm của cơ thể.
Văn Vũ nhẹ nhàng để Tinh và Độc Nhãn xuống, rồi khẽ nói: "Ở đây chờ tao."
Sau đó, Văn Vũ tiếp tục nhẹ bước đi đến nơi truyền ra tiếng đàn piano.
Dường như Văn Vũ bị mê hoặc bởi tất cả mọi thứ ở đây, cậu không hề đề phòng cảnh giác. Mà trong ánh mắt của Tinh và Độc Nhãn thì đều hiện lên sự thận trọng và khát máu, chúng muốn giết những kẻ đứng sau âm mưu này.
…
Văn Vũ lại một lần nữa được nhìn thấy Anne, cô đang ở trong một căn phòng trên tầng hai.
Lúc này, cô đang mặc một chiếc váy dài màu trắng, cách ăn mặc này của Anne khiến người đối diện có cảm giác như cô là hóa thân của một đóa hoa sen trắng, đẹp đẽ mà tinh khiết. Tiếng nhạc du dương vang lên theo từng cái động tác tay của cô, những ngón tay mảnh khảnh nhanh chóng nhảy nhót trên các phím đàn. Sự kết hợp giữa âm nhạc và người đẹp, hương hoa và cảnh đẹp, từng luồng cảm xúc ấm áp tràn vào trong lòng Văn Vũ.
Vào thời khắc này, Văn Vũ đã hoàn toàn bị mê hoặc…
Dường như cậu đang đắm chìm trong biển hoa mềm mại này, dường như cậu đã quên đi toàn bộ mọi thứ ở thế giới ngoài kia, dường như cậu sắp… rơi xuống vực thẳm!
Một lúc sau, tiếng đàn piano im bặt.
"Hay không?"
Lúc này, anh mắt của Văn Vũ đã mơ mơ màng màng, cậu nhẹ nhàng gật đầu.
"Bài này tên là gì?"
"Lời cầu nguyện của thiếu nữ."
"Đúng rồi, sao anh lại đến đây?"
Khi Văn Vũ nhìn thấy ý cười tràn đầy khuôn mặt của Anne, thì cậu bỗng cảm thấy khung cảnh lúc này giống y hệt như cảnh trong mơ, cảm giác ấm áp mà cậu từng nếm trải trong giấc mơ cũng từ từ dâng lên…
Văn Vũ chậm rãi bước đến gần Anne, sau đó cầm lấy đôi bàn tay mềm mại của cô.
"Anh nhớ em…"
Hồi ức và cảnh trong mơ đan xen lẫn lộn. Cậu không thể khống chế được bản thân. Ở sâu trong tâm trí của Văn Vũ liên tục dâng trào những ký ức ở trong mơ, đó là những hình ảnh khi cậu ở bên Anne. Dường như phần ký ức trong mơ này đã hóa thành một cái lưới lớn, cuốn chặt lấy cậu.
Ánh mắt của Văn Vũ ngày càng mơ màng, ngày càng trống rỗng. Sau đó, từng luồng tình cảm sâu nặng chập chờn xuất hiện, rồi tràn ra từ đáy mắt Văn Vũ.
Ngay sau đó, Văn Vũ dùng sức ôm chặt lấy Anne, như thể muốn hòa tan Anne vào cơ thể mình vậy.
"Chúng ta không bao giờ rời xa nhau nữa được không?"
"Được…"
Anne dịu dàng đáp lại, mà thời khắc này Văn Vũ không nhìn thấy sự đau khổ và giãy dụa trong đôi mắt của Anne. Nhưng vài giây sau, những cảm xúc nhỏ bé này nhanh chóng nhạt dần…
Tiếp đó, Văn Vũ ôm chặt lấy eo của Anne, rồi hôn lên đôi môi cô.
Chiếc váy dài màu trắng của Anne rơi xuống.
Dục vọng nguyên thủy nhất của một người đàn ông dành cho người phụ nữ bỗng dâng lên như nước lũ, nó lập tức nhấn chìm ý chí và sự tỉnh táo của Văn Vũ…
Chuyện tiếp theo đó xảy ra một cách đương nhiên như vốn dĩ nó phải vậy, họ lao vào nhau một cách vội vàng, nóng bỏng và nồng nhiệt. Họ ‘chiến đấu’ trên khắp các ‘mặt trận’, trong phòng piano, trong phòng ngủ, trên ban công…
Tiếng va chạm giữa hai cơ thể không ngừng vang lên.
Văn Vũ cảm nhận ra sự ấm áp trong cơ thể Anne..… .
Anne cảm nhận sự cứng rắn của Văn Vũ qua từng lần va chạm…
Trận mưa gió đầu tiên đã ngớt, Văn Vũ đang ôm Anne vào lòng như một chú mèo con, khóe miệng nở nụ cười ấm áp.
Đã rất lâu rồi, lâu lắm rồi không trải qua cảm giác ấm cúng như vậy…
Lần cuối là khi nào?
Chương 545 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]