Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 546: CHƯƠNG 546: KẾ HOẠCH CỘNG ĐỒNG TRÁI ĐẤT, ÂM MƯU CỦA LÂM HẢI PHONG VÀ KHỐI TÀI SẢN KẾCH XÙ CHƯA TỪNG CÓ 1

Một giấc mơ ngọt ngào…

Văn Vũ mơ về cuộc sống thường ngày bình yên và hạnh phúc của mình bên Anne.

Tại vùng đất ấm áp này, hai người xây dựng một tổ ấm hoàn chỉnh, mỗi ngày Độc Nhãn gặm không hết xương và Tinh bay nhảy trên bầu trời trang viên.

Hai người còn sinh một cặp song sinh, đứa con lai rất đẹp trai, hai thằng nhóc lúc nào cũng thích nhéo lỗ tai của Độc Nhãn.

Thế nhưng, Ma tai đang đến…

Đại quân Ma tộc điên cuồng khủng bố đã xé nát mọi thứ, Văn Vũ ra sức chống lại, nhưng chỉ có thể bất lực nhìn hồn sủng tử trận, ngay cả Anne và hai đứa con yêu đều bị Ma tộc xé thành trăm mảnh.

Sự tuyệt vọng một lần nữa bao trùm lên Văn Vũ.

Một luồng sáng khổng lồ đột ngột xuất hiện trước mặt Văn Vũ.

“Ngươi, muốn cứu vớt tất cả những gì ngươi yêu quý sao? Bằng bất cứ giá nào!

“Ta đồng ý…”

Văn Vũ nhìn luồng sáng khổng lồ giữa không trung với sắc mặt đầy khẩn cầu.

Ý chí nhanh chóng bị tan biến từ ba chữ đơn giản - “Ta đồng ý”, sau đó trượt xuống vực thẳm…

Văn Vũ “nhảy” lên một cái rồi ngổi bật dậy, thở hổn hển.

Một lần nữa bị ác mộng làm giật mình tỉnh giấc…

Run rẩy rời khỏi giường, uống một ngụm nước ấm đặt ở bên cạnh.

Một lúc sau, Văn Vũ mới bình tĩnh lại, đưa tai lên lắng nghe động tĩnh của cả căn phòng.

Trong căn phòng bên cạnh, hai tiếng càu nhàu quen thuộc truyền tới, đó là của Độc Nhãn và Tinh.

Hai con thú có lẽ sớm được Anne đánh thức xong xuôi.

Trong bếp, mùi thơm của thức ăn tỏa ra nghi ngút, một mùi hương quen thuộc cũng theo đó lan tới.

Đó là Anne…

Văn Vũ đi kiễng chân, nhẹ nhàng đi vào bếp, trong nháy mắt đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Anne.

Trong đôi mắt to tròn xinh đẹp, lộ ra vẻ nghiêm túc chăm chú, trên bàn đã bày ra một loạt các món ăn thơm phức.

“Khụ khụ.”

Văn Vũ ho nhẹ hai tiếng, đánh động tới Anne đang nấu ăn.

“Dậy rồi hả? Ăn cơm thôi, thử chút tay nghề của tôi nha.”

Nụ cười dịu dàng và ấm áp khiến trái tim Văn Vũ xao động.

Giống nhau như đúc, giống hệt như trong mộng cảnh vừa rồi, giống nhau như đúc…

Thậm chí Văn Vũ cũng không thể phân biệt được đâu là mơ đâu là thực!

Mà ta – Văn Vũ, sẽ bảo vệ nụ cười này, cho dù ta phải trả giá bằng tất cả!

Giống như một cặp vợ chồng thường cùng nhau ăn bữa cơm trưa, cùng nhau quét dọn nhà cửa, cùng nhau ngắm hoa thưởng ngoạn, rồi cùng vỗ về nhau chìm vào giấc ngủ.

Phút giây này, Văn Vũ như quên mất dòng chảy của thời gian, quên mất mình đang ở đâu, quên mất rất nhiều rất nhiều chuyện vốn dĩ là rất quan trọng…

Trong lòng Văn Vũ rất có thể cho rằng chỉ cần có Anne ở bên là đã quá đủ rồi.

Mà việc cùng Độc Nhãn và Tinh chung sống dưới một mái nhà thì chỉ lạnh nhạt thờ ơ.

Sâu thẳm tiềm thức trong Vũ, căn bản không thể lý giải được cảm giác với Độc Nhãn và Tinh, cho tới khoảnh khắc này, Độc Nhãn và Tinh đều ẩn trong bóng tối, như thể chúng đã biến mất, chỉ thỉnh thoảng hiện lên một vài dấu vết. Văn Vũ dường như đã quên mất hai Hồn sủng, chỉ biết theo Anne ngắm hoa thưởng nguyệt, mê đắm trong thế giới tình cảm một cách kỳ lạ này.

Thời gian thoáng trôi, ba ngày đã qua!

Văn Vũ ngồi thất thần bên cửa sổ, trong mắt hiện lên rõ ràng sự trống rỗng, chỉ khi Anne xuất hiện, ánh mắt Văn Vũ mới có chút thần sắc.

Lúc này Văn Vũ và Anne đang ngồi ở trước bàn bếp, Văn Vũ quơ dao nĩa một cách cứng nhắc, cắt miếng bít tết trên đĩa thành từng miếng.

Nhìn thấy cảnh này, Anne khẽ thở dài, giống như đang dỗ một đứa trẻ, nhẹ nhàng cầm lấy dao nĩa của Văn Vũ, đưa miếng thịt bò vào miệng anh.

“Anh yêu, anh còn nhớ khi chúng ta còn nhỏ đã cãi nhau ầm ĩ ở trước sân không?

Nghe Anne hỏi, Văn Vũ gật đầu cười.

“Còn nhớ chứ, anh còn nhớ lúc đó không may làm em khóc, bị cha anh đánh cho một trận, em vừa khóc vừa ngăn cha anh lại, khi đó nước mắt nước mũi của em đều tùm lum ra hết.”

Trên mặt Văn Vũ ngập tràn nụ cười hạnh phúc, nhưng theo sau đó là ánh mắt đờ đẫn của Văn Vũ, càng nhìn càng thấy kỳ lạ.

“Đáng tiếc, cô chú, cũng như cha mẹ anh đều như lá úa về cội, chết dưới tay của lũ Zombie.”

Anne nói, hình như có chuyện như vậy, mắt nhìn Vũ thấy ngấn lệ liền nhẹ nhàng ôm lấy.

“Em còn có anh…”

Anne liền nín khóc mỉm cười: “Đúng vậy, em còn có anh…”

Hai người ôm nhau ấm áp, bầu không khí mơ hồ cứ thế lan tỏa khắp căn phòng.

Lát sau, Anne phá vỡ không khí ấm áp này.

“Độc Nhãn và Tinh đâu rồi?”

Văn Vũ nghe thấy câu này mới sững sờ.

“Độc Nhãn, Tinh ư? Chúng là ai…Thật kỳ lạ, anh nhớ chúng có thể rất quan trọng với anh, nhưng anh không thể nhớ ra được gì cả.”

Văn Vũ khó hiểu nhíu mày, như bị cuốn vào vòng xoáy suy nghĩ, đồng thời, một chút ánh sáng từ từ rạng rỡ lên nơi sâu thẩm trong đôi mắt đờ đẫn.

Sau đó…

Chương 546 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!