Đôi bàn tay mềm mại nhẹ nhàng vòng lấy eo của Văn Vũ.
“Không nhớ ra thì không nhớ nữa, lần trước anh đi giết Dạ thần miêu, kết quả hai bên đều bị thương, anh cũng mất đi rất nhiều ký ức, nhưng em tin, hai người chúng ta cùng cố gắng, nhất định tìm lại được đoạn ký ức này!”
Văn Vũ nghe được lời an ủi của Anne, dường như an tâm hơn, nhẹ nhàng ôm lấy Anne.
Độc Nhãn và Tinh…
Quên rồi…
Nhưng điều này dường như không còn quan trọng…
…
Máy thông tin kêu lên, Cuồng Lưu bình thản ngồi trong căn phòng sang trọng của khách sạn Hồng Thạch, nhẹ nhàng bắt máy.
Âm thanh của Claire từ máy thông tin phát ra: “Anne cơ bản đã kiểm soát được Văn Vũ, đã đến lúc bắt đầu kế hoạch rồi.”
Cuồng Lưu khẽ cau mày khi nghe được tin này.
“Vậy cô có thể giải thích cho tôi, cơ bản là thế nào?”
Claire không nói nên lời, Claire ngập ngừng hồi lâu rồi nói: “Anne nói với tôi, cảm xúc và ý chí của Văn Vũ hoàn toàn đã bị khống chế và hiện tại đang trong giai đoạn thay thế ký ức. Nhưng có một điều khiến cô ấy vẫn lo lắng, hai Hồn sủng của Văn Vũ đã biến mất…Không biết có phải được Văn Vũ thu vào trong không gian của hồn cảnh không, Anne cũng không tiện hỏi, mỗi khi nhắc tới hai Hồn sủng thì Văn Vũ sẽ phát sinh những dao động cảm xúc dữ dội.”
“Uhm”
Cuồng Lưu suy xét một lúc mới tiếp tục nói: “Vậy thì tiếp tục dấn sâu vào cảm xúc của cậu ta, tính đe dọa của cậu ta quá lớn, một khi sự việc xảy ra sai sót, cô có nghĩ tới hậu quả chưa?”
Máy thông tin phía Claire khẽ thở dài một hơi, bối rối nói với Cuồng Lưu: “Nhưng mà, Dạ thần miêu sắp phát điên rồi! Trong hai ngày nay thế tấn công tương đối mãnh liệt, tôi sợ rằng phía Anne không chịu nổi cuộc phản công chí mạng của Dạ thần miêu…”
Khóe mắt Cuồng Lưu từ từ lộ ra vẻ bực dọc.
Trong lòng thầm chửi một câu “Lũ đồng đội heo”. Sau đó nặng nề thở dài một hơi.
Đám người Mỹ này dù cho có vị thế cao, cũng không thay đổi được bản tính của những con bạc ngu xuẩn kia – kế hoạch tiến hành tới nay, xác suất thành công cũng chỉ có tám mươi phần trăm, có quá nhiều yếu tố không thể kiểm soát được, hiện tại những kẻ ngu xuẩn này dĩ nhiên sẽ phát động kế hoạch sau cùng.
Hai mươi phần trăm rủi ro, quá lớn rồi!
Trong mắt Cuồng Lưu, điều này hoàn toàn không hợp lý!
Có thể là Claire cảm nhận được sự phiền não và mất kiên nhẫn trong lòng Cuồng Lưu. Đầu bên kia của máy thông tin bỗng nhiên truyền tới âm thanh.
“Không thể trì hoãn kế hoạch nữa, hai hồn sủng của Văn Vũ không quan trọng, chỉ cần kế hoạch thành công, hai hồn sủng căn bản không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của chúng ta. Hơn nữa, anh chớ quên, kế hoạch sớm phát động, thế nhưng có lợi cho các anh, ngộ nhỡ kế hoạch chậm phát động dẫn đến xuất hiện bất cứ sai sót, vậy Dạ thần miêu cũng xong rồi…”
“Tôi có thể hiểu được, cô đang uy hiếp tôi?”
“Không, đây không phải uy hiếp. Anh phải hiểu được, kế hoạch được tiến hành đến nay, quân đội Mỹ của chúng tôi đã kiểm soát được Văn Vũ rồi. Điều này cũng đồng nghĩa với việc mục đích quan trọng của chúng tôi đã đạt được.”
“Mà mục đích của các cô – Dạ thần miêu vẫn chưa khống chế được, tôi là vì muốn tốt cho các cô.”
“Hừ!”
Cuồng Lưu nặng nề hứ một tiếng lạnh nhạt.
“Đừng nói về những thứ vô dụng kia, không khống chế được Dạ thần miêu, các cô cũng đừng nghĩ tới khống chế giới U Minh, rốt cuộc, các cô không phải là vì suy nghĩ cho lợi ích của bản thân hay sao?”
Claire nhất thời im lặng không lên tiếng.
Hai bên yên lặng một lúc, vẫn là Cuồng Lưu đưa ra thỏa hiệp: “Phát động kế hoạch thôi, chờ Văn Vũ bắt được Dạ thần miêu, hãy để anh ta đưa Dạ thần miêu tới khách sạn Hồng Thạch.”
“Dạ.”
Claire khẽ đáp lại một tiếng, rồi ngắt liên lạc.
…
Sau khi ngắt liên lạc Cuồng Lưu xoa thái dương, nhấc ly rượu lên, đi tới bệ cửa sổ, nhìn màn đêm phía dưới đang từ từ đen kịt, đầu óc quay chóng mặt, thận trọng nhớ tới cạm bẫy lần này về trận chiến giữa Văn Vũ và Dạ thần miêu, tính toán tìm ra có sơ suất nào không.
…
Mà trong trang viên của Anne, Vũ nằm trên giường yên giấc, trong khi Anne đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường, lặng lẽ nhìn gò má của Văn Vũ.
Một bầu không khí yên tĩnh đến kỳ lạ bao trùm toàn bộ căn phòng.
Cho tới khi một luồng dao động cảm xúc đột nhiên truyền tới trong đầu của Anne.
“Bắt đầu đi, em gái…”
Một thoáng do dự hiện lên khóe mắt của Anne, rồi những dao động cảm xúc nhanh chóng mờ nhạt, Anne chậm rãi giơ hai tay lên và một luồng sáng màu tím từ từ bao trùm lên đầu của Văn Vũ.
Một giây tiếp theo, Văn Vũ bỗng nhiên mở mắt ra.
Vẫn là trong phòng ngủ, chỉ là cả căn phòng tràn ngập màn sương mờ ảo, tạo cho cả không gian một cảm giác mơ hồ.”
“Anh yêu, anh tỉnh rồi…”
Một giọng nói từ phía bên kia giường truyền ra. “Anne” trong một chiếc váy dài màu đen chậm rãi đi tới bên giường, sau đó giống như một làn nước, hôn nhẹ lên đôi môi của Văn Vũ.
Chương 547 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]