Dương Hoằng mở to miệng, mãi một lúc lâu sau vẫn không thốt lên lời.
"Họ đều đáng thương và vô tội, đều đáng được thông cảm, mà lỗi lầm của họ đều có thể tha thứ."
"Nhưng mà ai sẽ thương hại tôi chứ! Mẹ kiếp tôi giống như một thằng ngốc, bị đám con rùa này qua mặt."
Văn Vũ có thể cảm nhận được sự ồn ào trong gió, cậu trao đổi với Độc Nhãn qua liên kết tinh thần: “Lấy đầu của Claire!”
Giây tiếp theo cơ thể của Tinh nhanh chóng biến lớn và trực tiếp tiến vào trạng thái chiến đấu.
Văn Vũ trực tiếp nhảy lên đầu của Tinh, sau đó Tinh vỗ cánh lao nhanh, trực tiếp bay thẳng đến khách sạn Hồng Thạch.
Nghĩ đến những cảnh ở Hoa Hạ trước đây hay những khó khăn mà hai người đã từng cùng nhau trải qua trong Tháp trấn ma, lửa giận trong ngực Văn Vũ cuối cùng cũng lên đến đỉnh điểm.
"Lâm! Cuồng! Lưu! Bước ra nhận chết đi!"
Tiếng gầm dữ dội vang vọng gặp Las Vegas, sau đó, bóng đen khổng lồ che kín bầu trời, lao thẳng về phía khách sạn Hồng Thạch.
“Có chuyện gì thế? Đã xảy ra chuyện gì?”
Giọng nói hoảng hốt của Claire truyền ra từ máy liên lạc.
“Kế hoạch thất bại, tự nghĩ cách mà giữ mạng đi.”
“Anh ta không thể hạ thủ, không… Chúng ta có thể giải thích rồi xin lỗi…”
“Ngu xuẩn.”
Cuồng Lưu nặng nề chửi rủa một câu, sau đó trực tiếp ngắt bộ đàm, phá tan cửa sổ, lao xuống con phố bên dưới khách sạn Hồng Thạch.
Sau đó, một dòng điện chạy khắp người anh ta. Cuồng Lưu nhanh chóng chạy trốn trong con hẻm chật hẹp, cố gắng đi đường tắt để thoát khỏi Văn Vũ.
…
Có một số người trên thế giới này có những suy nghĩ rất thú vị.
Một mặt thì hy vọng những người khác làm việc theo nguyên tắc, một mặt lại không cưỡng lại được cám dỗ to lớn mà phá bỏ nguyên tắc.
Chuyện xảy ra lần này cũng có tính chất như vậy.
Quân đội âm mưu hãm hại Văn Vũ vì cho rằng bản thân mình là đại diện cho lẽ phải của nhân loại. Thế nên cảm thấy khống chế Văn Vũ là một chuyện đương nhiên.
Những người bình thường - Ví dụ như Claire cũng không cảm thấy chuyện này có gì sai, dù thế nào đi chăng nữa thì mình cũng đứng trên đỉnh cao của đạo đức, mình làm tất cả đều vì tốt cho xã hội, thế nên… tất cả không phải là ích kỷ.
Văn Vũ phải vì đại nghĩa diệt thân, cân nhắc mọi chuyện vì nhân loại, nếu không sẽ là đại nghịch bất đạo.
Sau khi mọi chuyện bại lộ, Claire thậm chí còn ngây thơ nghĩ rằng Văn Vũ sẽ không ra tay với Cuồng Lưu và Claire, hoặc có thể gọi là trình tự số 3 và trình tự số 3. Dù sao thì bọn họ đều là người trong danh sách trình tự, là những cường giả đỉnh cao, có giá trị to lớn với nhân loại, nếu chết trong tay đồng đội thì rất vô ích.
Thế nhưng bọn họ lại chưa từng nghĩ đến cảm nhận của Văn Vũ.
Đại nghĩa? Từ này đối với Văn Vũ mà nói vô cùng to lớn, Văn Vũ căn bản chưa từng nghĩ đến, thậm chí cũng không thèm nghĩ đến những thứ đó.
Mọi chuyện trong mắt Văn Vũ vô cùng đơn giản - Có kẻ muốn giết mình!
Nhưng bọn họ lại không giết được, vậy thì, kẻ chết chính là bọn họ!
Muốn giết người khác thì cũng phải nghĩ đến chuyện bị người khác giết, đây mới gọi là đạo lý. Ít ra thì Văn Vũ cảm thấy đạo lý này có ý nghĩa hơn đạo lý đại nghĩa chó má kia.
“Tôi muốn sống sót! Đây là mục tiêu duy nhất của tôi! Nhưng các người lại hại tôi, vậy thì các người chính là kẻ địch của tôi!”
Quan điểm của Văn Vũ luôn rõ ràng như vậy!
Mà Cuồng Lưu cũng là một người thông minh.
Anh ta biết được bây giờ Văn Vũ nhất định vô cùng tức giận. Anh ta cũng rõ ràng một chuyện, bản thân Văn Vũ miệt thị cái gọi là đại nghĩa này như thế nào. Một khi bị bắt, chắc chắn Văn Vũ sẽ không nói lời nào mà giết chết anh ta ngay lập tức! Thế nên, Cuồng Lưu phải chạy trốn thật nhanh.
…
Trong con hẻm tối tăm, một bóng người nhanh chóng lướt qua các địa hình phức tạp.
Ánh chớp đã hòa lẫn vào cơ thể Cuồng Lưu, Lôi Đình càng thêm gia tăng tố chất thân thể khiến tốc độ của anh ta tăng vọt. Bóng đen khổng lồ vẫn theo sát anh ta.
Tiếng rồng gầm lên vang vọng khắp nơi, như muốn tuyên bố ai mới là bá chủ của bầu trời.
Văn Vũ đứng trên đỉnh đầu Tinh, ánh mắt dán chặt vào Cuồng Lưu đang chạy tán loạn bên dưới, lửa giận trong ánh mắt dần biến thành sát khí.
“Sao thế? Cuồng Lưu, sao anh lại chạy?”
“Anh có thể giải thích cho tôi, nói rằng anh không làm gì cả, như thế thì chúng ta sẽ có thể làm sáng tỏ mọi chuyện, xóa bỏ hiềm khích lúc trước, không phải sao?”
“Thái độ này của anh làm khó tôi quá… Chà, có vẻ anh biết chân tướng mọi chuyện.”
Cuồng Lưu không nói gì, cũng không giải thích gì, chỉ cắm đầu chạy thẳng một đường.
Sát khí trong mắt Văn Vũ lập tức tăng vọt.
Những gì Văn Vũ vừa nói chỉ để Cuồng Lưu do dự một chút. Chỉ cần anh ta do dự thì Tinh có thể bay thẳng đến trên đỉnh đầu Cuồng Lưu, sau đó Văn Vũ sẽ ra tay giết chết anh ta.
Tiếc là Cuồng Lưu không mắc bẫy.
“Thế thì… Phải thỉnh giáo xem năng lực của anh đến đâu rồi! Cuồng Lưu, anh cũng đừng làm tôi thất vọng đấy…”
…
Ánh sáng màu tím lập lòe giữa không trung, một giây tiếp theo, bóng dáng của Tinh biến mất không chút tăm hơi.
Văn Vũ ở giữa không trung lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu.
Hồn cảnh thứ ba - Long Huyết tăng trưởng ( Cấp SSS, năng lực chủ động).
Hồn cảnh thứ năm - Giới U Minh ( Cấp nội tình, năng lực bị động)!
Sau đó, U minh bao trùm hiện thực, bóng tối bắt đầu tràn lan…
…
Cuồng Lưu đang chạy thì lập tức dừng bước, mặt đất dưới chân anh ta bỗng nhiên bị nứt toác, tạo thành hai cái khe sâu.
Văn Vũ đã đứng trước mặt Cuồng Lưu, chỉ cách đó không xa.
Chương 557 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]