Một làn sương mù mờ ảo bao phủ khắp không gian xung quanh, bóng tối có mặt ở khắp mọi nơi, giới U minh nhanh chóng hòa làm một với bóng tối.
Mà khi giới U minh bao trùm thế giới thực, Văn Vũ là chủ của giới U minh tất nhiên sẽ có thêm sức mạnh vô cùng lớn!
Trong thế giới mà bóng tối kết hợp với U minh, Văn Vũ chính là thần!
Dịch chuyển tức thời, kiểm soát không gian, thay đổi quy tắc… không có chuyện gì Văn Vũ không làm được.
“Anh còn muốn nói gì không?”
Cuồng Lưu nhìn gương mặt u ám của Văn Vũ, khẽ thở dài một hơi.
“Nếu tôi nói tôi không làm bất cứ chuyện gì thì cậu có tin không?”
“Tin! Sao tôi lại không tin!”
Khi Văn Vũ nói chuyện giới U minh và bóng tối đã phát sinh biến hóa.
Sức mạnh bóng tối không ngừng tiến sâu vào thân thể Văn Vũ, sau đó, Ma quân hắc ám cao mười mét nhanh chóng được hình thành!
Hình dáng nhỏ hơn lúc trước, nhưng Ma quân hắc ám lúc này càng thêm rõ ràng, càng giống một thực thể, điều đó cũng có nghĩa là Ma quân hắc ám lúc này mạnh mẽ hơn.
Sau đó, một chiến đao đen kịt nhanh chóng thành hình, Quý Động và Cuồng Ca cũng xuất hiện trên bả vai Văn Vũ.
Ma quân hắc ám chậm rãi há miệng, một làn sóng âm vang vọng khắp nơi. Làn sóng âm này không đơn giản, nó giúp tăng hiệu quả chiến đấu cho Văn Vũ!
Văn Vũ cảm nhận được Cuồng Lưu chạy càng lúc càng chậm, hơi thở trong miệng càng ngày càng nặng thì chậm rãi nhấc chân lên. Sau đó, từng bước từng bước xuất hiện sau lưng Cuồng Lưu.
Thần thoại Hoa Hạ có một sức mạnh ma thuật gọi là Súc địa thành thốn ( Rút ngắn khoảng cách từ xa xuống gần trong vòng vài giây). Mặc dù Văn Vũ không có kỹ năng này nhưng muốn thay đổi khoảng cách trong giới U Minh rất dễ dàng!
Khoảnh khắc tiếp theo, Ma quân hắc ám nâng đùi phải lên.
Cuồng Lưu chỉ cảm thấy một bóng đen che kín bầu trời xuất hiện ngay trên đỉnh đầu mình. Ánh mắt anh ta tràn đầy tuyệt vọng, không để ý đến thể lực giảm sút mà cố gắng nghiêng người tránh né.
Nhưng ở trong thế giới của Văn Vũ, nơi Văn Vũ có thể đưa ra quy tắc thì còn có thể chạy đi đâu?
Thế nên, những gì người khác nhìn thấy chính là chân của Ma quân hắc ám chậm rãi đè xuống, hai chân Cuồng Lưu lập tức hóa thành tàn ảnh, không thể chạy được nữa!
Sau đó, Ma quân hắc ám giẫm lên bóng ma Bạch Hổ trên người Cuồng Lưu, đập vỡ tấm lá chăn bất khả chiến bại của anh ta, đè Cuồng Lưu dưới chân.
Cái này chính là nghiền ép!
…
Cuồng Lưu dính một đòn nặng nề của Ma quân hắc ám, lập tức phun ra một ngụm máu.
Xương cốt cả người không biết bị gãy bao nhiêu cái, cả người bị Ma quân hắc ám chà đạp, chỉ còn mỗi đầu lộ ra ngoài.
Sắc mặt Cuồng Lưu càng lúc càng tuyệt vọng, anh ta lo lắng hét lên: “Chờ đã, Văn Vũ, nể tình mối quan hệ bấy lâu nay của chúng ta, xin cậu tha cho tôi một mạng.”
Chiến đao trong tay Ma quân hắc ám giơ lên, Ma quân hắc ám há miệng ra, phát ra âm thanh không giống tiếng người.
“Nể tình mối quan hệ bấy lâu nay của chúng ta, tôi tuyên án tử hình anh! Lập tức! Chấp hành!!!”
Sau đó, chiến đao vững vàng hạ xuống.
Không hề run rẩy, cũng không chần chừ.
Giống như có một làn gió lướt qua cổ Cuồng Lưu, sau đó cái đầu ngập tràn tuyệt vọng của Cuồng Lưu bay ra xa, rồi lăn xuống chân một người.
Ma quân hắc ám lại há miệng, mỉm cười nói với người đàn ông đột ngột xuất hiện.
“Anh tới cứu anh ta à? Đáng tiếc, anh tới muộn rồi!”
…
Người đàn ông lắc đầu: “Nói đúng ra thì tôi cũng không đến muộn, tôi đến vừa lúc.”
Ma quân hắc ám dần dần tan ra, lộ ra bóng dáng Văn Vũ ở bên trong.
Sức mạnh dần dần tiêu tan, thân thể Ma quân hắc ám hóa thành hư vô. Văn Vũ lơ lửng trên không trung, từ trên cao nhìn xuống người đàn ông châu Á vừa xuất hiện.
“Vậy anh tới đây làm gì?”
Người đàn ông châu Á khẽ nhếch môi, đã vào chiếc đầu của Cuồng Lưu dưới chân mình.
“Hai chuyện, chuyện thứ nhất là đến xem cậu, xem thực lực của cậu đến đâu.”
“Chuyện thứ hai… Lâm Hải Phong bảo tôi mang đến cho cậu một hiệp định hòa bình.”
“Xin tự giới thiệu một chút, tôi là trình tự số 1, tên là gì không quan trọng. Cậu chỉ cần biết tôi là trình tự số 1 là được rồi. Đúng vậy, tôi chính là người vẫn luôn đè đầu cưỡi cổ cậu!”
Người này nói xong thì mở hai tay ra, làm một tư thế như là bá chủ thế giới.
Nhưng Văn Vũ lại không thèm để ý.
Đối với Văn Vũ mà nói, những xếp hạng trình tự này không quan trọng. Nói khó nghe một chút thì Văn Vũ luôn sống trong thế giới của chính mình, lấy mình là trung tâm. Tôi thèm vào quan tâm đến chuyện anh đè đầu cưỡi cổ tôi, cũng không quan tâm đến chuyện anh là trình tự thứ mấy. Nếu anh tìm tôi gây sự thì tôi sẽ đánh trả, đánh không được thì chạy.
Những trình tự hư danh không có ý nghĩa gì, lại còn rất tẻ nhạt…
Thế nên, trình tự số 1 bày ra tư thế kia hơn mười giây mà Văn Vũ vẫn dửng dưng như không.
“Này này này, cho chút phản ứng được không…?”
Văn Vũ quyết đoán đổi đề tài.
…
Chương 558 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]