Văn Vũ dặn dò Dạ thần miêu, sau đó chuẩn bị rút tinh thần ra khỏi không gian hồn cảnh.
“Chờ đã.”
Dạ thần miêu nhẹ nhàng gọi Văn Vũ, sau đó bình tính nói một câu.
“Sau này hãy cứ gọi tôi là Victor. Tôi thích cái tên này.”
…
Văn Vũ lặng lẽ đứng bên cửa sổ, nhìn đám người đang cổ vũ cuồng nhiệt phía dưới, rồi lại nhìn Victor thỉnh thoảng lại chen vào đám đông, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Từ khi bắt đầu mạt thế đến nay, Văn Vũ không có cách nào đánh giá hành động của mình là sai hay đúng. Nhưng có một chuyện cậu không hề nghi ngờ, đó là cho dù đang ở thời mạt thế nhưng vẫn sẽ có ánh sáng hiện ra.
Cũng giống như Tôn Thụy Tinh trước đây, hoặc giống như William, thậm chí là những người đang hoan hô ủng hộ dưới kia…
Văn Vũ đột nhiên nhớ đến thỉnh cầu của Victor.
“Làm ơn, hãy giúp tôi bảo vệ thành phố này, bảo vệ quê hương của tôi. Những người ở nơi này đều là bạn bè của tôi, đồng đội của tôi, là những kỷ niệm tốt đẹp của tôi…”
Đây là điều kiện của Victor, cũng là cái giá mà khế ước chủng thần thú mà Văn Vũ phải trả.
Thế nhưng…
“Nếu như mọi người thực sự dựa vào nhau, một lòng một dạ, cố gắng phấn đấu để sinh tồn thì điều kiện này cũng không tính là khó.”
Mặc dù bản thân Văn Vũ không tính là tốt đẹp, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến chuyện cậu yêu thích những thứ tốt đẹp - Tình cảm bạn bè, tình đồng chí… tất cả những khía cạnh tốt đẹp của con người…
Đáng tiếc, cứ tưởng hiểu lòng nhau, cứ tưởng ánh trăng soi rọi tấm lòng, nhưng cuối cùng lại thành ánh trăng soi rọi mương máng.
Ban đầu Văn Vũ và quân đội hợp tác vô cùng vui vẻ, nhưng bây giờ mọi thứ đã bị hủy diệt hết! Sự ích kỷ và những âm mưu của quân đội đã khiến cơn tức giận của Văn Vũ dâng cao không kiểm soát được.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ gọi Độc Nhãn và Tinh ra, đặt hai con thú lên giường, sau đó tiến vào trạng thái chiến đấu, gia tăng giới U minh.
Bóng dáng Văn Vũ mờ dần, sau đó hoàn toàn biến mất. Chỉ trong nháy mắt, Văn Vũ đã xuất hiện trong giới U minh.
…
Giới U minh luôn luôn là cảnh tượng mù sương và mông lung như vậy. Văn Vũ ở trong khách sạn bị sương mù bao phủ, chậm rãi nhắm hai mắt lại, cảm nhận mọi thứ trong giới U minh.
Một lát sau, Văn Vũ mở mắt ra.
“Tìm thấy rồi.”
Sau đó, Văn Vũ tận dụng năng lực của chủ nhân thế giới, trực tiếp dịch chuyển tức thời đến vị trí của mục tiêu.
Ở nơi đó, Cuồng Lưu và Claire giống như khúc gỗ, đứng ngây ra tại chỗ.
…
Văn Vũ nhìn Cuồng Lưu lúc này đã bị chuyển hóa thành chiến sĩ U minh, sắc mặt vô cùng phức tạp. Một lát sau, Văn Vũ nhẹ nhàng hỏi.
“Có nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không? Chính là cuộc trò chuyện video đó…”
Chiến sĩ U minh Cuồng Lưu hoàn toàn không có động tác hoặc biểu cảm nào mà chỉ đứng yên ở đó - Đây chỉ là một con rối mà thôi.
Văn Vũ cười khổ, im lặng một chút rồi nói tiếp.
“Quên đi, nói nhiều cũng vô dụng, có lẽ anh cũng chẳng hiểu tôi đang nói gì.”
“Thực ra, tiếp xúc với mọi người càng lâu thì tôi càng học được nhiều điều. Cũng giống như lần này, các người đã cho tôi rất nhiều gợi ý và lĩnh ngộ…”
“Cảm ơn các người đã nhắc nhở tôi một chuyện, lợi ích luôn luôn cao hơn tình cảm. Tình cảm bạn bè giống như một tờ giấy vụn, còn nữa, lòng người khó đoán…”
“Thành thật mà nói, càng tiếp xúc lâu với các người thì tôi càng thích thú biến dị hơn.”
Văn Vũ nói xong thì trực tiếp rời khỏi giới U Minh.
Nhưng cậu lại không phát hiện ra, trong mắt Cuồng Lưu đã bị chuyển hóa thành chiến sĩ U minh khẽ lóe lên một ánh nhìn phức tạp…
Một tiếng thở dài yếu ớt vang lên, như thể truyền khắp toàn bộ giới U Minh.
Lâm Hải Phong âm mưu hãm hại Văn Vũ, Cuồng Lưu tham gia vào kế hoạch đó, Văn Vũ giết Cuồng Lưu…
Ai đúng ai sai, thị phi vướng mắc, ai có thể nói rõ ràng? Ai có thể phê bình hành động của hai bên?
Tuy nhiên, mọi chuyện theo cái chết của Cuồng Lưu cũng tan thành mây khói…
…
Bóng dáng của Văn Vũ chậm rãi xuất hiện ở thế giới thực.
Năng lực của giới U minh mặc dù nhìn qua khá đáng sợ và mạnh mẽ nhưng thực ra cũng có hạn chế.
Ví dụ: Muốn từ giới U minh trở về hiện thực cần phải có tọa độ. Tọa độ trước đây Victor sử dụng là Anna, bây giờ lại dùng tọa độ của Văn Vũ. Văn Vũ sử dụng giới U minh cần dựa vào Độc Nhãn và Tinh, hai bọn chúng chính là tọa độ của cậu.
Điều này cũng có nghĩa là Văn Vũ muốn lẩn trốn trong giới U minh là một chuyện hơi phi thực tế.
Nếu vào được rồi không ra được thì sẽ bị vây mãi trong U minh! Như thế có khác gì chết không?
Hơn nữa, không có phương pháp nào giải quyết vấn đề này.
Nghĩ đến đây, Văn Vũ quyết định chuyện này để sau nghĩ tiếp.
Sau đó, cậu nghĩ lại tất cả mọi chuyện mình đã trải qua ở Las Vegas.
…
Tại sao trên đời lại có nhiều âm mưu quỷ kế như vậy? Tại sao mình chỉ muốn tiếp tục sống mà quân đội cứ nhắm vào mình như thế?
Văn Vũ không đoán được ý tứ của Lâm Hải Phong, có lẽ ông ta cảm thấy cậu nguy hiểm, cũng có lẽ chỉ đơn thuần là đề cao năng lực của cậu mà thôi. Nhưng Văn Vũ rõ ràng mình phải có một vài thủ đoạn phản công!
Thủ đoạn gì được?
Chương 564 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]