Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 565: CHƯƠNG 565: SUY NGHĨ 2

Thành lập một thế lực của riêng mình? Nhưng một khi những chuyện như thế này xảy ra, liệu có ai tình nguyện đứng về phía mình, chống lại những kẻ kia hay không?

Không, không, con người là sinh vật không đáng tin nhất, dễ thay đổi nhất, không có sự trung thành nào.

Có thể sử dụng khế ước bắt họ trung thành không?

Văn Vũ nghĩ thế thì bật cười.

Kẻ yếu thì có thể làm như thế, nhưng kẻ mạnh chắc chắn sẽ không chịu khuất phục trước sức mạnh của khế ước.

Văn Vũ suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra biện pháp.

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Mời vào.”

Người đến cắt ngang suy nghĩ của Văn Vũ.

Dương Hoằng ở ngoài cửa, ôm một đống đồ ăn đi vào.

“Đói bụng không? Ăn chút gì đi.”

Dương Hoằng mỉm cười thân thiện, nói với Văn Vũ.

Văn Vũ gật đầu.

Dựa vào đoạn ký ức ngắn ngủi mà Dạ thần miêu truyền cho mình, Văn Vũ có thể khẳng định Dương Hoằng là người đáng tin.

Sau đó, ánh mắt Văn Vũ sáng ngời.

Có đôi lúc, linh cảm cứ đến một cách đột nhiên như thế.

Văn Vũ đang suy nghĩ làm thế nào có được sự tín nhiệm của mọi người, để nhiều cường giả đứng về phía mình thì Dương Hoằng lại xuất hiện, mang theo linh cảm cho cậu.

Văn Vũ vừa ăn vừa nghĩ.

Sau khi ăn xong, Văn Vũ lau miệng rồi nói với Dương Hoằng.

“Nghe Claus nói cậu là trình tự số 36 đúng không?”

“Trước đây là thế, nhưng bây giờ phía trước tôi có bốn người chết, thế nên tôi thành trình tự số 32 rồi.”

Văn Vũ gật đầu.

Nằm trong danh sách trình tự mặc dù mạnh mẽ nhưng ai có thể chắc chắn một giây này mình đang sống khỏe mạnh, giây tiếp theo có bị giết không cơ chứ? Văn Vũ không chắc, thậm chí cả trình tự số 1 cũng không dám chắc.

Văn Vũ hỏi tiếp: “Quân đội Mỹ không mời chào cậu sao?”

“Có chứ, nhưng tôi từ chối rồi, tôi không thích cảm giác bị ràng buộc.”

Văn Vũ hiểu ý, gật đầu.

Một cường giả không thích cảm giác bị bó buộc, cũng giống như Văn Vũ không thích gia nhập quân đội. Trước đây như thế, bây giờ càng thế.

“Bọn họ không sử dụng phương pháp đặc biệt nào với cậu à?”

Dương Hoằng nghe Văn Vũ hỏi thì trầm mặc một chút, sau đó gật đầu.

“Trước đây tôi có ba thuộc hạ, nhưng đều chết trong tay quân đội. Ngay cả bản thân tôi cũng suýt chút nữa bỏ mạng trong một lần tập kích. Nhưng tiếp đó bọn họ cũng không có thêm độc tác gì nữa, có lẽ là đặt hết tâm huyết lên Victor.”

“Ừ.”

Văn Vũ khẽ đáp lời, sau đó tùy tiện nói thêm một câu.

“Tôi muốn tổ chức một đội nhóm… Đội nhóm này bao gồm tất cả những cường giả không muốn bị ràng buộc. Bình thường chúng ta không can thiệp vào công việc của nhau, ai thích làm gì thì làm cái đó. Nhưng đến khi xuất hiện những tình huống nguy hiểm thì mọi người phải giúp đỡ lẫn nhau. Nếu như không đến kịp để giúp đỡ thì cũng phải để quân đội trả giá thật lớn để họ không dám tiếp tục làm hại những cường giả bên ngoài chế độ như chúng ta nữa. Cậu thấy thế nào?”

Dương Hoằng nghe Văn Vũ nói thế thì hai mắt sáng bừng lên.

PS: Cảm ơn các bạn có thể gọi tôi là anh Mã. Hôm qua, thưởng khởi điểm năm vạn tệ, sẽ update thêm ở phía sau. Hôm nay có thể có cập nhật, cũng có thể không có……

Hôm nay là ngày của cha, buổi chiều có chuyện. Ngày mai sinh nhật tôi, cho nên hai ngày này có thể sẽ rất bận. Nếu cập nhật ít, thì mong thứ lỗi, về sau tuyệt đối sẽ bổ sung!

Cuối cùng, chúc tất cả người cha trên thế giới vui vẻ.

……

Nhìn thấy ánh mắt của Dương Hoằng, trong đầu Văn Vũ nhanh chóng hiện lên ý niệm. Sau đó, cậu nhanh chóng sửa sang lại kế hoạch mà mình vừa mới nghĩ đến.

Thành lập một tổ chức, mời những cường giả độc hành không muốn gia nhập quân đội.

Một là mở rộng sức ảnh hưởng của mình —— Nếu lần này có thể có mười vị cường giả loại cấp bậc như Dương Hoằng đứng về phía mình, vì mình bị hãm hại mà đối lập với quân đội. Cho dù không cần bọn họ thật sự làm ra chuyện gì, chỉ cần tỏ rõ một thái độ, thì Lâm Hải Phong có thể sẽ ước lượng số tiền phải trả cùng tiền lời không tương xứng.

Nếu thực lực không đủ, thì dùng thế lực để tập hợp lại. Cho dù là một thế lực rất rời rạc, nhưng chỉ cần có thái độ, thì sẽ hình thành một sức mạnh tiềm tàng, sẽ tạo thành uy hiếp với kẻ địch —— không sai, trải qua chuyện này, Văn Vũ cảm thấy hiện tại kẻ thù của mình không đơn giản chỉ là Ma tộc nữa.

Điểm thứ hai là vì thực lực của quân đội yếu đi!

Hiện tại, Văn Vũ tuyệt đối sẽ không ngây thơ cho rằng Lâm Hải Phong nói đạt thành hiệp nghị hoà bình với mình, đó thật sự là vạn sự đại cát.

Không thể không có lòng phòng người, đặc biệt là phòng lão cáo già Lâm Hải Phong này!

Mỗi cường giả lôi kéo một trình tự số, quân đội cũng tính là mất đi một phần lực lượng —— Xét cho cùng, với thủ đoạn của Lâm Hải Phong, mềm không được thì dùng cứng, cứng không được thì dùng âm mưu. Quân đội có rất nhiều biện pháp để khống chế một người!

Chương 565 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!