Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 578: CHƯƠNG 578: THÁNH ĐỒ VÀ TÊN ĐIÊN 1

Còn Akkad, cứ như không hề nhìn thấy biểu hiện và thái độ của mọi người, như chốn không người đi lên hàng đầu tiên.

Chỗ ngồi của Akkad là chỗ thứ 5 trong hàng đầu tiên, hai bên trái phải lần lượt là là trình tự số 4——Tần Mẫn và trình tự số 6——Phương Bạch.

Trùng hợp là cả hai người họ đều đã từng tiếp xúc qua với Akkad, tất nhiên, chỉ là không phải sự tiếp xúc thân thiện cho lắm.

Lúc Akkad đã từng gây ra một biển máu ở nước Anh, Tần Mẫn và Phương Bạch, và trình tự số 7 bây giờ là Michel cùng chịu trách nhiệm truy sát Akkad, nhưng theo tình trạng hiện tại của Akkad mà nói, mấy người họ có hợp lực lại, cũng không làm gì được Akkad, Akkad còn đánh bật lại.

Với đôi mắt dài mảnh mai đầy ác ý, anh ta nhìn một lượt tất cả mọi người đang ngồi ở hàng đầu tiên.

Sau đó, ánh mắt của Akkad hơi hạ xuống, rồi nhanh chóng nhìn về phía Tần Mẫn.

“Hahaha, …”

Giọng cười càng ngày càng trầm xuống, càng ngày càng nguy hiểm, sau đó,hai khẩu súng lục màu đen tuyền nhanh chóng xuất hiện trên tay Akkad, bắn như điên vào Tần Mẫn!

“Bằng !Bằng! Bằng”

Giống như tiếng súng thần công, nổ vang không dứt, mà Tần Mẫn, chỉ khoanh tay ngồi im đó không nhúc nhích!

Quy tắc của Trình tự, bản thân ở trong thành phố Thiên Không Vĩnh Hằng, chức nghiệp giả không được làm tổn hại đến nhau, hành vi của Akkad, mặc dù âm thanh nghe không tồi, nhưng chẳng có tí tác dụng nào cả!

Nó chỉ như Akkad đang đơn thuần phát tiết ra mà thôi, mà khẩu súng trong tay, cũng không phải đồ bình thường, cho dù đạn bắn ra ầm ầm thành hàng, nhưng cũng không hết đạn.

Ba phút sau, Akkad cũng thu lại súng, môi nở một nụ cười khó lường, sau đó đi qua Tần Mẫn, ngồi vào vị trí của mình.

Tần Mẫn từ từ mở mắt ra, sự chán ghét trên gương mặt không hề che giấu chút nào: “Một trò vô vị.”

“Chậc chậc chậc đây đâu phải là một trò chơi, đây là báo thù, vì 865 mạng của tôi báo thù, từng viên một là một mạng, đủ công bằng chưa, đủ hài hòa chứ?”

“Mạng của anh đúng là không đáng giá!”

Tần Mẫn tùy tiện nói một câu, sau đó không để ý đến Akkad nữa.

Nhưng Akkad dường như đã tìm được chủ đề nói chuyện, miệng nở nụ cười quái dị, khuôn mặt ngựa dài ép lại gần tai của Tần Mẫn, như đang nói thầm, nhưng giọng lại truyền đi rất xa.

“Thật ra tôi muốn nói, đó không phải là mạng của tôi, anh giết tôi 865 lần, sự thật thì chỉ toàn giết người thế thân của tôi, ồ, trong đó có một người tên là gì nhỉ?Hình như tên là Vương Đông, anh còn nhớ cái lần anh huy động tên lửa ném bom tôi không? Ầy da, người lần đó tên là Vương Đông, bị tôi lấy ra làm người chết thay, bị nổ tùng thành 4 - 5 mảnh luôn, cả người nát ra, nhưng vẫn còn nửa cái đầu, anh ta cứ thế nhìn chăm chăm lấy tôi, hình như muốn nói “tôi chết thảm quá”, một kiếp chết đến 2 lần, anh ta đúng là đáng mà.”

Nói xong, Akkad nhìn gương mặt càng ngày càng khó coi của Tần Mẫn, nhẹ nhàng thè chiếc lưỡi dài và nhọn, liếm nhẹ lên trên mặt Tần Mẫn.

“Anh ta hình như là hộ vệ thân cận của anh đúng không?”

“Tên! Khốn! Nạn! Muốn chết sao!”

Akkad khiêu khích một chút, Tần Mẫn cuối cùng cũng tức giận rồi, ánh sáng vàng lấp lánh khắp người, nắm đấm dùng lực đấm thẳng vào đầu của Akkad.

Nhưng phản ứng của Akkad rất nhanh, hai tay ôm lấy, rồi chặn lại, nhìn thấy đòn tấn công của Tần Mẫn đánh lên đầu, nhưng sau đó đòn tấn công bị lá chắn bảo vệ ngăn lại.

“Chậc chậc chậc, tôi nói rồi mà, vừa nãy anh việc gì phải giả vờ như vậy, hóa ra cái loại tấn công này ở trước mắt, gương mặt tôi không chút thay đổi gì, đúng thật sự hư ảo”

“Được rồi Tần Mẫn, anh so với cái tên điên này làm cái gì!”

Cảm thấy những người trong đại sảnh đều đang nhìn màn biểu diễn của Akkad và Tần Mẫn,Đường Hạo Phi có chút không tự chủ được, hét lớn với Tần Mẫn. Dù sao Tần Mẫn vẫn là thuộc hạ của Đường Hạo Phi, cũng là người của anh ta.

“Ừm!”

Tần Mẫn thở nặng nề, nhìn chăm chăm khuôn mặt đang đầy đắc ý của Akkad, sau đó chỉnh lại quân phục trên người, quay người về lại chỗ ngồi của mình.

Mà Akkad, ánh mắt u ám liếc nhìn Đường Hạo Phi, sau đó, lại lôi súng ra một lần nữa, nổ súng về phía Phương Bạch!

“Tên khốn nạn, tạp chủng, còn có anh nữa, giết lão tử 500 lần, đến đây, đến đây tay đôi, con mẹ mày nè!”

Cùng với tiếng súng là tiếng la hét chửi mắng không ngừng của Akkad, cả hội trường rơi vào bầu không khế quái dị khó nói lên lời.

Cía tên Akkad này, đến đây để phá hoại mọi thứ hay sao!

“Ầy!”

Nghe tiếng tạp âm ở bên cạnh, lại cái bộ dạng điên điên khùng khùng của Akkad, Văn Vũ thở dài một cái.

Đường Hạo Phi ở bên cạnh gương mặt cũng rất khó coi: “Cái tên này đúng là tên điên mà, không nói được là tàn sát, những người chết dưới tay anh ta ở nước Anh, còn nhiều hơn chết trong tay zombie nữa! Lần này thì anh hiểu tại sao tôi phải giết anh ta rồi chứ?”

Văn Vũ không biết nói gì.

Cái tên này, từ màn tự trình diễn và lời nói của Đường Hạo Phi có thể biết, đây là một quả bom hạt nhân di động, nhưng lại có sự bảo vệ sinh mạng cực lớn, cùng với sự giết chóc tàn khốc, đúng là một tai họa di động!

Chương 578 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!