Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 579: CHƯƠNG 579: THÁNH ĐỒ VÀ TÊN ĐIÊN 2

Quan trọng là, Văn Vũ bây giờ có thể chắc chắn, cái tên này, không phải là một tên có thể hợp tác——khả năng gây chuyện quá xuất sắc!

Mà giá trị khách quan và thế giới quan với bản thân cũng vô cũng xung đột nhau.

Một lúc sau, Văn Vũ lại mở miệng hỏi: “Vậy sao anh không ra tay giết anh ta? Đừng nói anh giết không nổi nha!”

“Có thể giết, nhưng cần tốn rất nhiều thời gian, lúc trước cứ luôn bận chuyện của Ca Tu, bây giờ có được chút thời gian, nhưng lại mất vị trí của Akkad!”

Một trình tự số 5, muốn trốn đi mà không bị người khác phát hiện, thật sự rất đơn giản!

Ca Tu ở bên cạnh đã im lặng rất lâu, đột nhiên nói một câu: “Cái người này, thật sự đáng chết. Ở khoảng cách gần như vậy, tôi có thể cảm nhận được, trong cơ thể của anh ta như có một địa ngục đang di chuyển với đầy tiếng la hét và kêu khóc của người đã chết.Chúa nói:Những người vô tội nên được tự do, còn ma quỷ phải xuống địa ngục!”

“Tôi sẽ tự mình thanh tẩy anh ta. Ammen.”

Ca Tu nói xong, lại ra hiệu thánh giá trước ngực, sau đó nhắm mắt lại, trong miệng lẩm bẩm cái gì đó——đó có phải là cầu nguyện.

Văn Vũ bĩu môi gạt đi lời lảm nhảm của Ca Tu.

Văn Vũ bây giờ đã chả còn chút kỳ vọng gì với mấy cảnh solo của các trình tự rồi, mà loại người như Ca Tu, trong mắt Văn Vũ cũng chẳng tốt đẹp hơn Akkad là mấy.

Akkad là tên điên, Ca Tu là một tên thành mẫu không có gì thì đi kiếm chuyện.

Bất luận là tên điên hay là thánh mẫu,đều là loại Văn Vũ muốn tránh xa!

Một lúc sau, có thể là Akkad cảm thấy Phương Bạch ngồi im đó không nhúc nhích gì thật nhàm chán, cũng có thể là anh ta đã báo thủ được 500 mạng của mình, cuối cùng cũng dừng tay lại, chán nản ngồi vào chỗ.

Cảm thấy chuyện phiền phức nhất trong hội trường cuối cùng cũng đã yên lặng lại, nhân vật chính của ngày hôm nay, Lâm Hải Phong xuất hiện!

Lão Lăm mặc một bộ quân phục chỉnh tề trên người, trên vai huy chương đeo dày đặc, khí thế bước lên sân khấu phía trước, gật đầu chào mọi người bên dưới sân khấu, không giấu diếm, nói thẳng về nội dung hội nghị ngày hôm nay.

“Hôm nay mời các vị đến đây, chủ yếu là để điều chỉnh và sắp xếp lại vài mâu thuẫn giữa các trình tự với nhau.”

“Bùm” một tiếng.

Còn chưa đợi Lâm Hải Phong nói hết, một viên đạn đã nhắm vào đầu Lâm Hải Phong.

Akkad thản nhiên thổi khói ở họng súng, như thể cảm nhận được ánh mắt của Lâm Hải Phong, anh ta nhún vai.

“Tiếp tục đi, tôi chỉ phá cho vui tí thôi, dù sao cũng đâu có chết người.”

Lâm Hải Phong khẽ gật đầu, không để ý đến sự “đùa cợt” của Akkad, tiếp tục nói: “Về kế hoạch săn bắt của trình tự sau khi Ma Tai bắt đầu, ý kiến của tôi là…”

“Bùm!”

Lại một tiếng súng

“Anh xong chưa vậy?”

Tần Mẫn ở bên cạnh cố gắng kiềm chế được sự tức giận, cắn răng cắn lợi nói với Akkad.

Trả lời Tần Mẫn, là tiếng súng liên tục của Akkad.

Trong hoàn cảnh như vậy, Lâm Hải Phong tất nhiên không còn có thể bình tĩnh tiếp tục nói được nữa.

Khẽ chỉnh lại quân phục trên người mình, Lâm Hải Phong liếc nhìn một lượt các trình tự, sau đó nhanh chóng đi đến trước mặt Akkad, ánh mắt nhìn thẳng vào Akkad, không hề để ý đến khẩu súng vẫn đang bắn trong tay Akkad.

Có vẻ như anh ta cảm thấy lâm hải Phong không có bất cứ động tĩnh gì trước đòn tấn công của anh ta, Akkad cau mày, thu lại hai khẩu súng, huých Phương Bạch ở bên cạnh: “Đại ca của anh đến kìa, anh không nhường ghế sao? Tiện thể anh lấy cho tôi cốc nước nữa nhé.”

Giọng điệu tùy tiện, như coi Phương Bạch là người hầu của anh ta, còn đây như nhà anh ta vậy.

Lâm Hải Phong ra hiệu với Phương Bạch, Phương Bạch rời khỏi vị trí, đứng qua bên cạnh,nhường lại chỗ ngồi của Phương Bạch cho Lâm Hải Phong, Lâm Hải Phong ngồi vào rồi giơ tay ra với Akkad.

“Tôi hiện tại đang là lãnh đạo cao nhất của cộng đồng này, Lâm Hải Phong, lần đầu gặp mặt.”

“Chát!”

Một âm thanh giòn dã vang lên, Akkad đạp thẳng tay vào tay Lâm hải Phong, rồi từ từ tiến sát đầu vào đầu lâm Hải Phong cho đến khi hai cái trán chạm vào nhau.

Mùi vị máu tanh trong hội trường càng ngày càng nồng, sát khí của Akkad càng ngày càng tăng vọt.

Mãi cho đến khi hai người nhìn nhau gần 1 phút, Akkad mới dựa vào ghế, sát khí thu hồi lại, anh ta nhẹ giọng nói.

“Chính là ông, phái ba người bọn họ giết tôi?”

“Đúng, chính là tôi, Mục đích hội nghị ngày hôm nay, chính là giải quyết mâu thuẫn giữa mọi người.”

“Cái gì? Mâu thuẫn? Giữa chúng tôi đâu có mâu thuẫn?”

Lời của Akkad, khiến cho Lâm Hải Phong có chút bối rối.

Im lặng một lúc, Lâm hải Phong cười nói: “Nếu như anh đã cảm thấy giữa chúng ta không có mâu thuẫn gì, vậy tốt quá, không có mâu thuẫn, chúng ta có thể nói về vấn đề hợp tác với nhau, đây cũng là mục đích chính của buổi hội nghị này.”

“Ha ha ha.”

Akkad nhìn chằm chằm hai mắt Lâm Hải Phong, từ từ cười lớn, giọng cười càng ngày càng lớn, càng ngày càng cao.

Cùng lúc đó trong đôi mắt dài và hẹp có một thứ ánh sáng kỳ dị, nhìn chăm chăm vào Lâm Hải Phong, khiến cho lâm Hải Phong có một cảm giác như bị một con rắn độc nhắm đến!

Chương 579 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!