Lúc lâu sau, giọng cười của Akkad cũng ngừng lại, chiếc lưỡi đỏ tươi của anh ta liếm môi, đứng dậy, đi lên sân khấu.
“Alô alo alo.”
Akkad chậm rãi điều chỉnh chiếc micro, cảm thấy micro không có vấn đề gì nữa, mới từ từ hắng giọng, sau đó một giọng nói trầm vang lên.
“Mấy lời khi nãy, các vị cũng đã nghe hết rồi chứ?”
“Có thể sẽ có người không hiểu chuyện này cho lắm, không sao, tôi giải thích cho mọi người.”
“Chuyện là như thế này, lúc đó tôi có qua đêm ở một khách sạn tại London, sau đó, một đội quân đi vào.”
“Chỉ có điều không được trùng hợp cho lắm, đêm hôm đó, tôi ở trong khách sạn có vài hoạt động vui vẻ——cụ thể chính là giết vài người mà thôi,thủ đoạn hơi tàn bạo chút, chơi đùa vài người phụ nữ, giết rồi hiếp hay hiếp rồi giết thì tôi cũng quên rồi, vì trí nhớ của tôi không được tốt cho lắm, cho nên quên mất phải thu dọn lại hiện trường, hoạt động đó của tôi đã ảnh hưởng đến mấy binh lính đó, một nhóm tự xưng là vì công lý lao đến chỗ tôi, miệng luôn hồ hào công lý, vì nhân dân, nói phải giết tên ác ma như tôi! Cái con mẹ nó chứ, dạo tôi muốn sợ chết đi được!”
Màn trình diễn của Akkad rất sinh động, sau cùng còn nói một câu thô tục, thêm biểu cảm và giọng điệu của Akkad, như bản thân thật sự bị dọa chết vậy.
Nhưng, Lâm Hải Phong bên dưới sân khấu,ánh mắt nhìn Akkad càng dữ dội hơn.
Akkad tiếp tục nói.
“Tôi sợ chứ, thật sự rất sợ, sau đó tôi giết chết bọn họ, đâu có cách nào khác đâu, tôi không giết người, người ta sẽ giết tôi, chỉ có điều thủ đoạn của tôi hơi chậm rãi một chút, 5 người, tôi giết họ phải tốn đến 20 tiếng lận đó! Một ngày thật tuyệt vời!”
Akkad hơi nhắm mắt lại, như đang nghĩ về những gì xảy ra vào ngày hôm đó, những tiếng kêu khóc gào thét thảm thiết, từng thứ tiếng, như khiến Akkad say sưa.
“Nhưng, sự việc có xảy ra cài thay đổi, một người lĩnh trước khi bị tôi giết đã dùng máy liên lạc, mà tôi thì đâu có hiểu biết về mấy cái thứ đồ cao cấp ấy, cho nên, đã bị quân đội Anh bao vậy.”
“Vẫn là câu nói đó, tôi không giết bọn họ, bọn họ sẽ giết tôi, cho nên tôi giết thôi, giết giết giết đến hưng phấn luôn, sau đó tiếp tục giết giết giết giết , cuối cùng mới phát hiện, mấy người chết trong tay tôi, đúng là không ít luôn, có rất nhiều dó?”
Ánh mắt Akkad nhìn Lâm Hải Phong, như muốn hỏi Lâm Hải Phong số lượng người bị giết cụ thể là bao nhiêu.
Lâm Hải Phong im lặng một lúc lâu, khàn giọng trả lời: “32 vạn 7584 người.”
“Sai rồi! Ông, nói thiếu một phần rồi!”
“58 vạn 7985 người, đó mới là đáp án chính xác, có điều tôi tha thứ cho các ông, thật đó, có nhiều xác chết không còn xương cốt, còn có khá nhiều những người dân không được ghi chép lại, cho nên các ông tính sai rồi, có thể hiểu được, có thể hiểu được!”
“Có điều, Tư lệnh Lâm, tôi bây giờ muốn hỏi ông một câu. Sau khi tội phạm tội như vậy, ông? Còn muốn? Cùng tôi?Hợp tác không?”
Lâm Hải Phong nheo mắt lại, miệng nở nụ cười đầy ẩn ý, cũng không trả lời.
“Ông đó, Tư lệnh Lâm, ông đúng là một lão hồ ly!”
Akkad cười rồi chỉ tay vào Lâm Hải Phong, phớt lờ biểu cảm ngày càng ảm đạm của các trình tự đại diện quân đội các nước, thậm chí ngay cả những trình tự đơn độc, chống cằm, giơ cao hai tay, dùng giọng nói mê hoặc mà nói.
“Sau đó thì sao, vì để chứng minh công lý có thể đến muộn, nhưng tuyệt đối không thể vắng mặt được! Nên, vị lãnh đạo vĩ đại của chúng ta, Lâm Hải Phong! Đã phái ba con chó, đó, đó ,đó!”
Akkad chỉ tay vào Tần mẫn, Phương Bạch và Michel, rồi giọng của anh ta đột nhiên trầm xuống.
“Trận chiến khốc liệt đã bắt đầu rồi…thật đáng sợ, đúng là rất đáng sợ, ồ, vốn cho rằng thiên hạ vô địch như tôi, lại bị ba kẻ địch cùng đẳng cấp lao vào dày vò tứ phía, nếu không phải tôi bất tử , thì lần này quay về chết chắc rồi.”
“Có điều tôi không trách các ông, thật đó, như những gì tôi nói khi nãy, giữa chúng ta không có mâu thuẫn gì cả!”
“Đây là một cuộc đi săn thuần thúy! Các ông vẫn chưa hiểu sao? Đặc biết là mấy người ngồi ở hàng đầu tiên đây này? Các ông không hiểu? Chúng ta, mới chúng là chủ nhân của thế giới này, chúng ta, mới là thần của cái thế giới này,bản chất cuộc sống của chúng ta, cao xa hơn mấy người bình thường kia nhiều, mấy người phổ thông ấy, mấy chức nghiệp giả thấp kém!Chúng ta tự nhiên có quyền giết họ!”
“Đấy mới là cách dùng máu thịt của kẻ yếu mà nuôi dưỡng kẻ mạnh, kẻ yếu, trở thành nguồn dinh dưỡng của tôi, mà tôi, có thể đối với một số người mà nói, cũng là nguồn dinh dưỡng, đó là sự đào thải của tự nhiên, như dê ăn cỏ, sói ăn dê vậy đó.”
“Nhưng mà! Tại sao các ông lại khóc lóc cho kẻ yếu? Sao lại tức giận thay cho kẻ yếu đã chết? Bởi vì tôi giết nhiều quá rồi hả? Nonononono! Là bởi vì, từ bản chất mà nói, các ông vẫn coi những người bình thường kia là đồng loại!Dù có có được thực lực mạnh mẽ, nhưng tâm thái của mấy ông vẫn như cũ không thay đổi! Các ông vẫn bất tài yếu ớt!Các ông không có giác ngộ trở thành thần! Các ông không có tư cách nói chuyện hợp tác với tôi! Căn bản không có tư cách có mâu thuẫn với tôi! Các ông là một đám rác rưởi!”
Chương 580 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]