“Giống như cậu muốn giết một con gà, cậu trói chặt con gà, sau đó lấy con dao đặt bên cạnh nó, nhìn nó dãy dũa đầy mỉa mai và châm biếm, như kẻ săn mồi đứng đầu chuỗi thức ăn, nói với nó, bữa ăn hôm nay của tao chính là mày…Điều này giống những gì Chủ Nhân vừa làm khi nãy!”
“Ông ta căn bản không hề để tâm đến sự phản kháng và đấu tranh của chúng ta, cũng không để ý đến dục vọng khám phá sự thật của chúng ta, bởi vì, Chủ Nhân cho rằng, dù có đem chân tướng đặt trước mặt chúng ta, chúng ta cũng không có khả năng tạo ra bất cứ sóng gió nào!”
“Tư lệnh…”
Nghe những lời nói của Lâm Hải Phong, lại nhìn biểu cảm có chút thất vọng của Lâm Hải Phong, trở thụ không kìm được mà gọi một tiếng, nhưng lại không biết phải nói cái gì.
Lúc lâu sau, Lâm Hải Phong từ từ đứng thẳng người lại, toàn thân như một thanh kiếm sắc bén rút ra khỏi vỏ, nhìn chăm chăm vào vị trí khi nãy Chủ Nhân xuất hiện, trên miệng nở một nụ cười khó giải thích được.
“Có điều, như vậy mới thú vị chứ!”
Trước trạm canh gác của Bảo Địa, tất cả mọi người đang im lặng chờ đợi trận đấu xếp hạng trình tự bắt đầu lại lần thứ 2.
Văn Vũ không có việc gì, trước tiên ăn một chút đồ ăn để bổ sung năng lượng, sau đó từ trong nhẫn không gian lấy ra quyển kỹ năng Trọng sinh, vứt luôn cho Đường Hạo Phi.
Vốn dĩ trên hợp đồng đã ghi rất rõ ràng, bởi vì yếu tố ngoài dự kiến dẫn đến kế hoạch thất bại, vậy thì Văn Vũ phải giao lại quyển kỹ năng cho quân đội, vi phạm hợp đồng bị phạt không nhiều, chỉ có 100 điểm thể chất cơ thể.
Nhưng Văn Vũ đã thề với quân đội.
Một quyển kỹ năng cấp SS, không đáng để Văn Vũ mất đi nhân phẩm và tự tôn của bản thân.
Trên thực tế, sau khi Lâm Hải Phong tính kế thăm dò Chủ Nhân xong, ông ta chưa từng nghĩ đến sẽ tặng không hai quyển kỹ năng này cho Văn vũ và Ca Tu!
Đường Hạo Phi gật đầu với Văn Vũ, sau đó thu lại quyển kỹ năng.
Quân đội đối với nhân phẩm của Văn Vũ, cũng vẫn rất tin tưởng.
…
Ngay khi 100 người đang nhàm chán trong trận đấu xếp hạng trình tự, bên ngoài, Chủ Nhân đã bắt đầu hành động.
Mục đích của Chủ Nhân rất đơn giản, dù có chơi, thì cũng chơi lớn chút—— nhân cơ hội lần này, tập hợp tất cả những người mạnh chưa vào trình tự vì các yếu tố khác nhau tập trung hết lại, không sót một người! Đồng thời giảm bớt số lượng trình tự thuộc quân đội, chí ít sau khi trận đấu xếp hạng trình tự qua đi, những trình tự mới sẽ không bị quân đội lôi kéo nữa, chuyện như vậy, không nằm ngoài sự cân nhắc của Chủ Nhân…
Đối với thủ đoạn triệu tập các trình tự—— về mặt khống chế các chức nghiệp giải mà nói, thủ đoạn của Chủ Nhân, rất là nhiều!
…
Khu tập trung Yên Kinh, phòng thí nghiệm quân sự nằm sâu dưới mặt đất 100 mét.
Ở đây, vốn thuộc về một trong những địa điểm của kế hoạch Niết Bàn của Hoa Hạ, nhưng sau khi mạt thế bắt đầu, kế hoạch Niết Bàn bị hủy bỏ, ở đây bị quân đội cái tạo thành một phòng thí nghiệm bí mật.
Ở nơi sâu nhất của phòng thí nghiệm dưới lòng đất này, trong một căn phòng sáng sủa, Ngụy Thiên đang mặc một cái áo blouse trắng, đang kiểm tra cơ thể toàn diện cho một người đàn ông mặc quần đùi.
“Điểm thế chất cơ thể đạt 600 điểm, sự thật chứng minh, thuốc mới sáng chế ra không tồi,Lam Ba, anh thấy thế nào?”
Người đàn ông tên là Lam ba khẽ gật đầu: “Thấy như chưa từng có!”
Động tác của Ngụy Thiên không dừng, cư làm từng hạng mục kiểm tra trên cơ thể của Lam Ba, anh ta thản nhiên hỏi: “Còn kỹ năng thành thục sao rồi?”
“Vẫn tốt!”
Mặc dù miệng Lam Ba nói vẫn tốt, nhưng từ khóe miệng hơi nhếch lên có thể biết, thật ra sự thành thục của kỹ năng mới đã không còn có thể dùng từ vẫn tốt để hình dung nữa rồi!
“Đúng rồi, A Thiên, nghe nói đợi sau khi trận đấu xếp hạng trình tự kết thúc, quân đội sẽ quyết định lại thứ hạng chiến thần hả?”
Nghe thấy Lam Ba hỏi vậy, động tác của Ngụy Thiên hơi khựng lại, sau đó gật đầu.
“Bây giờ trước mắt chiến thần Bạch Hổ vẫn còn hai người —— Tần Mẫn và Phương Bạch, thêm cả Vincent gia nhập sau, và cả anh và Độc Cô Kiếm, trước mắt có 5 vị trí ở cấp độ này, Tư lệnh Lâm dự định sẽ quyết định ra người mạnh nhất ở đây, làm chiến thần Bạch Hổ cho quân đội, phụ trách bảo vệ Yên Kinh, còn lại 4 người phái ra ngoài!”
“Mà kế hoạch Huyền Vũ có hơn một người có tư cách và năng lực không chế, năng lực còn mạnh hơn tôi! Mà Huyền Vũ, chỉ cần một người là đủ, cho nên nói, chiến thần Huyền Vũ như tôi, có lẽ sẽ nhanh chóng bị nghỉ hưu rồi… đến lúc đó tôi sẽ chịu trách nhiệm chuyên môn nghiên cứu.”
Lam Ba nhìn vẻ bình thản của Ngụy Thiên, khẽ thở dài: “Tư lệnh Lâm lại đạp anh xuống như vậy sao, anh cam tâm à?”
Nghe những lời đó, Ngụy Thiên lập tức dừng tay lại,trong ánh mắt kinh hãi của Lam Ba , trực tiếp cầm một ống tiêm cực lớn ở bên cạnh, dùng sức đâm vào cánh tay của Lam Ba.
Chương 591 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]