“Hự…mẹ nó, anh ác quá đấy!”
“Làm kiểm tra máu, đây là một thủ tục bình thường. Còn nữa, anh vẫn nên suy nghĩ về bản thân mình đi,hệ thống kỹ năng của Cuồng Lưu tuy rằng đơn giản, nhưng muốn dùng được, cũng cần một thiên phận mới dùng được! Nghìn vạn, nghìn vạn danh hiệu chiến thần Bạch Hổ mạnh nhất đấy!”
Nói xong, lại đam kim sâu vào hơn. Khiến cho Lam Ba cắn răng chịu đựng!
“Này này này, hình như lấy hơi nhiều máu rồi đó!”
Ngụy Thiên mặt không cảm xúc nói một câu: “Nó là bình thường!”
“Bình thường con khỉ!”
Lam Ba lẩm bẩm một câu, một giây sau, sắc mặt thay đổi.
Bởi vì có một làn sóng tinh thần truyền thẳng vào trong đầu của Lam Ba: “Trận đấu xếp hạng trình tự một phút sau sẽ bắt đầu lại, những chức nghiệp giả cấp 4 chưa tham gia trận đấu xếp hạng trình tự trước đó có thể thông qua cột đá trao đổi, đi đến Bảo Địa, đồng thời, kiểm tra sức mạnh của ký chủ cấp độ cao nhất, cưỡng chế tham gia trận đấu xếp hạng trình tự! Dịch chuyển sẽ bắt đầu sau 30 giây!”
“Đợi đã! Xảy ra chuyện rồi!”
Lam Ba nhanh chóng tiêu hóa mớ tin tức vừa rồi, ngăn lại hành vi lấy máu của Ngụy Thiên trên người anh ta, sau đó nhổ luôn mấy cây kim lớn bé trên người xuống, nói với Ngụy Thiên ở trước mặt: “Trận đấu xếp hạng trình tự lại bắt đầu lại rồi, không biết bên trong xảy ra chuyện gì, tôi phải mặc quần áo vào, bỏ mẹ, quần áo tôi không mang theo…”
…
Ngay lúc đó, từ một phía khác của phòng thí nghiệm bí mật, một người đàn ông lưng đeo một cây kiếm dài, cũng biết được tin tức cưỡng chế tham gia trận đấu xếp hạng trình tự, hai thanh kiếm trên vai khẽ động đậy, sau đó lại nhanh chóng bình tĩnh lại.
Từ từ rút thanh kiếm trên lưng xuống, đây là chức nghiệp giả tên Độc Cô Kiếm, trong mắt đầy kiêu ngạo và ý chí mạnh mẽ,như đang tự nói chuyện với chính mình.
“Vì ta đã kế thừa sức mạnh của ngươi, ta sẽ lấy lại danh tiếng cho ngươi, đây cũng coi như là báo đáp của ta dành cho ngươi…từng là trình tự số 5, Dương Bằng Quảng.”
…
Hoa Hạ, khu tập trung Yên Kinh, phía ngoài thành.
Như thể luôn có bóng tối dưới ánh sáng, dù ở chốn phồn hoa, cũng sẽ có bóng tối.
Phía rìa ngoại thành, không nghi ngờ gì hết, đó chính là bóng tối của khu tập trung Yên Kinh.
Những ngôi nhà gỗ dột nát và ẩm mốc sát nhau, trên phố đầy rẫy những kẻ nhàn rỗi – xã hội đen, gái điếm, trộm cắp móc túi thậm chí có cả những kẻ kỳ quặc…
Trong đó thứ gây chú ý nhất, là một ông già mặc áo choàng đạo sĩ.
Ông già tuổi chừng 50, mặt mũi đầy bụi bặm và chiếc áo choàng cũ nát bẩn thỉu, thậm chí còn giống ăn xin hơn người ăn xin bên cạnh.
Mà nơi duy nhất sạch sẽ trên người ông già, có lẽ là lá cơ dài gần ba mét trên lưng ông ta.
“Cổ lão tương truyền thần tiên thuật, trại qua tinh chiêm thăng tử đấu!”
Không biết dùng thứ gì để viết nên mấy chữ lấp lánh như vậy, nhìn rất oai phòng và uy nghiêm.
Lúc này ông già đang nói chuyện rất vui vẻ với một người ăn xin trên phố.
“Thiếu hiệp, ta thấy xương cốt của ngươi rất kỳ lạ…”
Người ăn xin trợn trắng mắt nhìn ông già: “Tôi đã đói đến mức này rồi, còn kỳ lạ cái rắm…ông già, cho tôi ít đồ ăn thừa đi, không thì đừng chắn đường làm ăn của tôi! Ông xem ông đứng ở ngay chỗ của tôi, khách cuả tôi bị giảm đi không biết bao nhiêu người rồi kìa!”
“Ầy…nếu như ngươi đã nói như vậy rồi, lão đạo sẽ chỉ cho người vài mẹo nhỏ…ngươi nhìn đối diện đi? Theo phong thủy mà nói, góc đó kim khí tăng lên, tuyệt đối là một nơi phong thủy tốt, ăn xin nhất định có thể thêm vài phần…”
“Khỉ, đó không phải là cổng lớn câu lạc bộ Kim Quang sao, tấm biển nhà người ta màu vàng, chứ không phải kim khí thăng lên gì cả…cút cút cút, đừng có làm phiền tôi.”
Lão đạo vẫn không khoan nhượng.
“Ầy, ngươi xem, vậy thì ta giới thiệu cho ngươi một bảo địa nhá,đến tối đồ ăn của người có được chia ta một nửa, cũng coi như công bằng, mỗi người một nửa thấy sao? Ngươi nghe lão đạo này nói đi, buổi tối nhất định để ngươi có thịt ăn!”
“Cút!Cái đồ không biết mặt mũi như ông lần đầu tiên tôi gặp đấy, đừng có nói nữa,con phố này bị ông làm như thế này rồi? Lợi dụng gái điếm, tìm bảo vệ từ xã hội đen,lại còn ăn xin từ ăn xin, coi như ông có bản lĩnh, đến bây giờ còn chưa bị người ta đánh chết! Ầy…người đâu?”
Lời của người ăn xin vẫn chưa nói hết, lão đạo sĩ ở trước mắt đã biến mất rồi…
Dụi mắt thật mạnh, người ăn xin nhìn xung quanh, sau đó vò đầu nghi ngờ hỏi: “Cái thằng chó đẻ này? Ban ngày ban mặt mà biến đi đâu mất rồi?”
Bỏ lại sự nghi ngờ của người ăn mày qua một bên, lúc này, lão đạo sĩ đang đứng ở một con hẻm vắng không có ai, nhớ lại những lời nhắc nhở khi nãy.
Lúc sau, lão đạo sĩ thở dài: “Cũng nên đến rồi, chạy cũng chạy không được…ầy…sát khí ở khắp nơi, xem ra ngày sau này, không tốt đẹp gì rồi…”
Một giây sau, ánh sáng trắng lóe lên, lão đạo sĩ bị cưỡng chế đưa đến bảo địa tham gia trận đấu xếp hạng trình tự!
…
Chương 592 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]