Khi mới bắt đầu cuộc đấu xếp hạng trình tự thì thành phố Thiên không vĩnh hằng nằm ở sân đấu Sauron. Nhưng bây giờ có lẽ do Đường Hạo Phi vận dụng quyền hạn nên đã chuyển sân đấu Sauron đến một nơi không ai biết. Dù sao thì đối với con người thì sân đấu này cũng không có nhiều giá trị…
Thay vào đó là một tòa nhà to lớn gọn gàng mang đầy cảm giác khoa học viễn tưởng.
Văn Vũ nghĩ, trong tương lai, nơi này chắc chắn sẽ là khu nhà giàu hoặc cấm khu quân sự.
Có một tòa tháp cao tầng nằm ở trung tâm khu vực này.
Theo quan sát ban đầu của Văn Vũ, tòa tháp này phải cao hơn một nghìn mét, tức là gấp đôi chiều cao của tòa tháp cao nhất thế giới ở Dubai. Nhưng mà dùng công nghệ kỹ thuật đen để xây dựng một tòa tháp cao hàng nghìn mét như vậy cũng không có gì lạ.
Cao cũng có ưu điểm của cao, ít nhất là bắt mắt…
Khi Văn Vũ hỏi Đường Hạo Phi vị trí, Đường Hạo Phi trả lời là nơi cao nhất, thế là Văn Vũ hiểu.
…
Cậu đi dạo trong thành phố Thiên không vĩnh hằng.
Thành phố bây giờ vô cùng trống trải, giống như một thành phố ma khổng lồ. Thế nhưng, một khi thành phố Thiên không vĩnh hằng không hạn chế số người tiến vào thì chỉ cần một thời gian ngắn, nơi này sẽ chật kín người. Lúc này mạt thế mới bắt đầu, hoàn cảnh đối với con người vẫn không đến nỗi quá tệ. Người chết không ít nhưng cũng chưa được coi là quá nhiều! Nơi này chắc chắn sẽ được coi là “chốn bồng lai tiên cảnh tương đối an toàn”.
Mà tính đến thời điểm này, đối với rất nhiều chức nghiệp giả mà nói, một viên ma tinh cấp ba cũng không tính là giá cao!
Có thể tưởng tượng được sau khi thành phố Thiên không vĩnh hằng mở cửa cho các chức nghiệp giả tiến vào thì Lâm Hải Phong và Đường Hạo Phi chắc chắn có biện pháp đối phó, không phải thu phí đường bộ thì là kinh doanh bất động sản…
Đúng rồi, hình như cậu đã bỏ lỡ điều gì đó…
Văn Vũ không suy nghĩ liên miên nữa mà bắt đầu đánh giá cảnh vật xung quanh.
Các tòa nhà được sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề, kiến trúc vuông vắn như những chiếc quan tài bằng sắt. Văn Vũ đi đến bên một tòa nhà, đặt tay lên tường, khẽ dùng sức một chút.
Đến tận khi Văn Vũ dùng hết sức lực mà vách tường cũng không có chút tổn hại nào, thậm chí còn không bị biến dạng. Đây đúng là khoa học kỹ thuật đen đúng nghĩa, nhìn thế này cũng có thể thấy được năng lực phòng ngự và giá trị chiến lược của thành phố Thiên không vĩnh hằng.
Hoàn toàn xứng đáng là kho báu của loài người!
Nghĩ đến đây, Văn Vũ đột nhiên hơi ghen tị với Đường Hạo Phi…
Đãi ngộ của nhân vật chính đúng là không giống với người bình thường!
Văn Vũ ngắm nghĩa hết mọi ngóc ngách thì ba tiếng sau nhóm người kia mới chạy tới nơi.
Tần Thi Viện vừa thở hổn hển vừa áy náy xin lỗi mọi người.
Văn Vũ xua tay, ý bảo chuyện nhỏ này không cần xin lỗi, sau đó sải bước đi vào trong tháp.
Bên trong tháp, các quân nhân và những nhà nghiên cứu khoa học đi đi lại lại.
Thành phố Thiên không vĩnh hàng cũng coi như có chút nhân khí.
Sau khi trải qua hàng loạt các thủ tục như quét mặt nhận dạng, giám định gen, kiểm tra trình tự… thì Văn Vũ cũng đi được đến đỉnh tháp.
Trong đại sảnh trên đỉnh tháp, Đường Hạo Phi và Lâm Hải Phong đang thảo luận về bố trí xung quanh thành phố Thiên không vĩnh hằng.
…
“Di chuyển thành phố Thiên không vĩnh hằng đặt lên đỉnh nơi tập trung Yến Kinh hoàn toàn không có vấn đề gì, mặc dù làm thế sẽ ảnh hưởng đến nguồn sáng của Yến Kinh nhưng chúng ta vẫn có cách khắc phục.”
Lâm Hải Phong đưa ra quyết định như vậy cũng đắn đo rất nhiều. Diện tích thành phố Thiên không vĩnh hằng không hề nhỏ, nếu thành phố này lơ lửng bên trên khu tập trung Yến Kinh thì Yến Kinh sẽ rơi vào trạng thái tăm tối không có ánh sáng mặt trời.
Nhưng Lâm Hải Phong nói có cách khắc phục, vậy thì chắc chắn có cách khắc phục…
Hơn nữa, một điểm “nho nhỏ” đó không thể lấn át được lợi ích của việc đặt thành phố Thiên không vĩnh hằng lên trên Yến Kinh.
Việc gì cũng có ưu điểm và nhược điểm. Nếu đặt thành phố Thiên không vĩnh hằng ở đó thì hai nơi sẽ hỗ trợ cho nhau, thế thì tính an toàn của cả hai nơi sẽ được tăng lên, giống như được thêm một tầng bảo vệ.
Huống hồ, Lâm Hải Phong vẫn có một chút tư tâm nho nhỏ…
Một khi thành phố Thiên không vĩnh hằng nằm trong lãnh thổ của Hoa Hạ thì sự an toàn của những người tụ tập ở Yến Kinh sẽ được đảm bảo hơn. Hơn nữa, nếu như sau này thành phố Thiên không vĩnh hằng không chứa hết được tất cả các chức nghiệp giả thì những người đó xuống dưới khu tập trung Yến Kinh cũng không sao…
Thế là Yến Kinh sẽ trở thành căn cứ phòng ngự có sức ảnh hưởng to lớn chỉ sau thành phố Thiên không vĩnh hằng!
Đường Hạo Phi nghe lời giải thích của Lâm Hải Phong thì cũng không nói gì thêm. Những chuyện này chắc chắn có nhiều bí mật không thể công khai, Đường Hạo Phi cũng cảm thấy những chuyện này mình không cần quan tâm quá.
Lâm Hải Phong đã nói như thế thì cứ làm như thế thôi.
Đường Hạo Phi không có ý kiến…
…
Chương 637 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]