Vừa nói xong vấn đề này thì Văn Vũ đã đi tới bên cạnh Đường Hạo Phi và Lâm Hải Phong.
Lâm Hải Phong quay đầu chào Văn Vũ một câu, sau đó cũng không có ý né tránh cậu mà nói tiếp: “Tôi định đặt khẩu pháo ánh sáng ma thuật của Franke ở trên thành phố Thiên không vĩnh hằng, không biết có thể cải tạo nơi này thành Huyền Vũ không?”
Đường Hạo Phi gật đầu: “Có thể thử xem thế nào.”
“Được, vậy tôi sẽ điều động Ngụy Thiên đến.”
Sau đó, Lâm Hải Phong và Đường Hạo Thiên tiếp tục trò chuyện về chủ đề thành phố Thiên không vĩnh hằng, không để ý gì đến nhóm người Văn Vũ đang đứng bên cạnh.
Đề tài này có tính bảo mật rất cao, nếu như ở trước thời mạt thế thì chắc chắn sẽ là cơ mật của quốc gia.
Chỉ có điều, Lâm Hải Phong không phải kẻ hẹp hòi. Hoặc cũng có thể nói lão già này mặc dù nham hiểm nhưng lại rất can đảm và khí phách. Bí mật đấy, nhưng tôi nói cho các cậu nghe thí các cậu cũng có thể làm được gì? Hơn nữa, Lâm Hải Phong cũng không sợ bị đồn đại linh tinh, cũng không sợ khiêu chiến! Bây giờ thành phố Thiên không vĩnh hằng đã nằm trong tay bọn họ, nhất định không được để mất!
Hai người nói chuyện khoảng nửa giờ, Lâm Hải Phong nói mệt, Đường Hạo Phi cũng nghe mệt. Lúc này hai người mới ngưng đề tài, Lâm Hải Phong quay đầu chào hỏi Văn Vũ.
“Cậu đến rồi à?”
Cho dù Văn Vũ đã giết Cuồng Lưu nhưng Lâm Hải Phong vẫn có thể tươi cười chào hỏi Văn Vũ, không có bất cứ cảm xúc tiêu cực nào. Chỉ riêng điểm này cũng đủ thấy Lâm Hải Phong là một nhân vật không tầm thường.
Văn Vũ cũng mỉm cười với ông ta, ngồi xuống bên cạnh hai người, hơi ngượng ngùng nói: “Ừm, chúng tôi nghĩ vất vả lắm mới đến được thành phố Thiên không vĩnh hằng nên muốn thăm quan một chút, nhưng diện tích nơi này quá lớn, kiến trúc lại nhiều. Ông có thể đề cử cho chúng tôi mấy nơi không?”
“Làm gì có nơi nào mà đề cử, cậu coi đây là danh lam thắng cảnh đấy à? Bây giờ thành phố Thiên không vĩnh hằng vẫn chưa quy hoạch xong đâu…”
Đường Hạo Phi nói chen vào, hoàn toàn không hiểu được suy nghĩ thực của Văn Vũ.
Nhưng Lâm Hải Phong lại nghe ra được.
“Để tôi “đề cử” cho các cậu một chỗ, chắc chắc cậu sẽ thích.”
Lâm Hải Phong mỉm cười nhìn Văn Vũ.
…
Lâm Hải Phong dẫn nhóm người Văn Vũ đến tháp điều khiển trung tâm. Không cần nói gì thêm, đây chính là cốt lõi của toàn bộ thành phố Thiên không vĩnh hằng!
Dẫn Văn Vũ đến nơi này có thể chứng tỏ thành ý, không phòng bị gì với nhóm người Văn Vũ, cũng xem như hòa giải với Văn Vũ. Có lẽ Đường Hạo Phi đã nói chuyện với Lâm Hải Phong. Mặc dù không biết nội dung cuộc nói chuyện đó là gì, nhưng ít nhất có một điều rõ ràng, đó là cộng đồng trái đất do Lâm Hải Phong lãnh đạo và hội liên hiệp hỗ trợ độc hành giả do Văn Vũ thành lập được coi là liên minh với nhau.
Cho dù trước đó đã từng có những chuyện không vui…
Đối với Văn Vũ và Lâm Hải Phong mà nói, những chuyện không vui nên cho qua. Lâm Hải Phong tính kế Văn Vũ, Văn Vũ trả thù, Lâm Hải Phong cũng phải trả giá. Bây giờ mọi người đều là người trưởng thành, làm việc cần chú ý đến lợi ích. Văn Vũ hiểu, Lâm Hải Phong cũng hiểu, thế nên những chuyện không hay nên bỏ qua hết. Tất nhiên, Văn Vũ vẫn phòng bị Lâm Hải Phong như trước…
Nhưng mà bây giờ hai bên không nhất thiết phải trở thành kẻ thù của nhau. Lâm Hải Phong có thế lực to lớn, nhưng bây giờ Văn Vũ đã không còn một mình mà đã có cả một hiệp hội. Nếu ông ta vẫn muốn xử lý Văn Vũ thì cái giá phải trả sẽ rất lớn, người thông minh sẽ không làm những chuyện không có lợi cho mình…
…
Một nhóm người đi trên đường phố yên tĩnh của thành phố Thiên không vĩnh hằng, Lâm Hải Phong nhìn thành phố hùng vĩ trước mặt, cảm khái.
“Sau khi Đường Hạo Phi lấy được thành phố Thiên không vĩnh hằng, quân đội đã lập tức bố trí người đến đây tiến hành thăm dò và nghiên cứu. Tuy nhiên, thành phố này quá to lớn và phức tạp, thế nên đến tận bây giờ, ngoài tháp điều khiển thì chúng tôi mới chỉ tìm hiểu được hai nơi… Cậu đoán xem là hai nơi nào?”
Lâm Hải Phong hỏi Văn Vũ.
Văn Vũ suy nghĩ một chút, sau đó trả lời: “Chắc là nguồn năng lượng và bảo địa?”
Lâm Hải Phong lắc đầu.
“Thực ra cậu nói như vậy cũng không sai, nhưng nguồn năng lượng đã nằm trong tháp năng lượng rồi. Một cái là bảo địa, còn một cái khác chính là xưởng sản xuất vũ khí của thành phố Thiên không vĩnh hằng!”
“Xưởng sản xuất vũ khí?”
Văn Vũ nhíu mày.
Thành phố Thiên không vĩnh hằng có xưởng sản xuất vũ khí không có gì lạ, nhưng điều khiến Văn Vũ không hiểu là xưởng sản xuất vũ khí này thì có quan hệ gì với cậu? Đây là thứ cần cho cộng đồng trái đất, cậu đâu có cần?
Có lẽ Lâm Hải Phong nhìn ra được suy nghĩ của Văn Vũ nên quay đầu nói với cậu: “Chúng ta cứ đi xem bảo địa trước đã, rồi sau đó đến xưởng sản xuất vũ khí.”
Văn Vũ nhìn vẻ mặt thần bí của Lâm Hải Phong thì hiểu ra…
Chắc chắn ông ta có chuyện gì muốn nhờ cậu…
…
Chương 638 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]