Lâm Hải Phong không trực tiếp nói ra điều kiện mà nói sang chuyện khác: “Đi thôi, bây giờ chúng ta đến xem xưởng sản xuất vũ khí. Xem xong thì nói lại giao dịch này, cậu có thể suy nghĩ một chút.”
Nói xong, Lâm Hải Phong ra ngoài.
…
Xưởng sản xuất vũ khí cách nơi này khá xa. Bởi vì thực lực của Tần Thi Viện quá thấp nên Văn Vũ sắp xếp Tần Thiên và Tần Thi Viện quay lại tháp điều khiển chờ mọi người, sau đó nhanh chóng phóng hết tốc lực đến khu quân sự của thành phố Thiên không vĩnh hằng.
Khu quân sự chỉ là vỏ bọc của quân đội, còn trên thực tế, nơi này là một quần thế kiến trúc giống như những “quan tài sắt” kia.
Các kiến trúc của thành phố Thiên không vĩnh hằng đều có kết cấu như vậy, chỉ khác nhau về kích thước. Nơi duy nhất không giống chắc chỉ có mỗi tháp điều khiển.
Lâm Hải Phong vừa đi vừa giải thích cho mọi người.
“Đây là nơi sản xuất ra những con rối ma động.”
“Đây là nơi sản xuất vỏ bọc thiết giáp.”
“Đây là nơi sản xuất máy móc cho các chiến sĩ.”
“Lò nung huyết nhục của Tần Thiên được đặt ở trong tòa nhà kia, bên cạnh đó là phòng đào tạo sinh hóa linh thú.”
“Kia là nơi có nội dung cuộc giao dịch của chúng ta.”
Lâm Hải Phong chỉ tay vào một chiếc hộp sắt không mấy nổi bật, nói với Văn Vũ.
…
Vẫn là cách mở như vừa rồi, Lâm Hải Phong đặt tay phải lên vách tường, sau đó chiếc cổng vòm từ từ mở ra.
Khi cổng vòm vừa mở, một mùi hôi tanh xộc thẳng tới khiến Văn Vũ phải nhíu mày.
Nhưng Lâm Hải Phong lại không ngạc nhiên chút nào, giải thích ngắn gọn với Văn Vũ: “Quá trình sản xuất sử dụng công nghệ gen nên mùi hơi khó ngửi một chút, chịu đựng một lúc là hết thôi.”
Nói xong, Lâm Hải Phong tiến vào căn phòng đầy mùi hôi thối.
…
Trong phòng chỗ nào cũng có những chiếc hộp màu đen, Văn Vũ không biết chúng có tác dụng gì, Lâm Hải Phong cũng không có ý định giải thích.
Căn phòng tuy sáng sủa nhưng Văn Vũ luôn cảm giác có chút lạnh lẽo.
Suy nghĩ hồi lâu, Văn Vũ đột nhiên nhíu chặt lông mày. Loại lạnh lẽo này là cảm giác của cường giả khi đối mặt với nguy hiểm… Căn phòng này, hoặc nói đúng hơn là thứ được sản xuất trong căn phòng này gây ra nguy hiểm cho Văn Vũ!
Thứ đang được sản xuất này không bình thường…
…
Hành lang sáng sủa yên tĩnh bỗng nhiên vang vọng những tiếng bước chân lúc gần lúc xa, bầu không khí vô cùng kỳ quái.
“Sao nơi này lại u ám như thế, cứ như là có ma…”
Vương Phúc Tài lẩm bẩm, siết chặt cổ áo.
“Tôi cũng cảm thấy thế, hơn nữa còn có cảm giác nguy hiểm…”
Arthur phụ họa một câu.
“Trong này đúng là hơi u ám, không biết nguyên nhân do đâu. Nhưng tôi đoán nó liên quan đến những gì đã xảy ra trước đây. Theo kiểm tra thì có rất nhiều sinh vật đã chết trong căn phòng này, lần đầu tiên tới đây tôi cũng có cảm giác như mọi người, nhưng quen dần thì sẽ đỡ hơn.”
Lâm Hải Phong lên tiếng giải thích.
Mọi người đi thêm khoảng ba phút nữa, Lâm Hải Phong cuối cùng cũng dừng lại trước một căn phòng.
“Đến nơi rồi.”
Ông ta nói xong thì trực tiếp mở khóa.
…
Căn phòng này không lớn, chỉ khoảng 100 mét vuông.
Trong phòng chỉ chứa một thứ - đó là một chiếc hộp hình trụ màu tím.
Văn Vũ chưa kịp nhìn kỹ hơn thì Lâm Hải Phong đã lên tiếng giải thích: “Đây là một cái ống nuôi cấy.”
“Ống nuôi cấy?”
Văn Vũ nhíu mày.
“Giống với thiết bị nhân bản người. Mặc dù nhìn bề ngoài không giống nhau nhưng bản chất giống nhau!”
“Chỉ có điều, thứ này không chỉ đơn giản là nhân bản người!”
Lâm Hải Phong nhìn chiếc ống nuôi cấy trước mặt, trầm giọng nói.
“Khi chúng tôi phát hiện ra căn phòng này thì cũng không quá để ý đến nó. Dù sao thời gian không cho phép, mà thành phố Thiên không vĩnh hằng quá lớn, có rất nhiều xưởng chế tạo vũ khí, hơn nữa cái này còn đặt ở một nơi không mấy nổi bật!”
“Mãi đến tận khi Đường Hạo Phi thu được một phần thông tin về những vùng cấm địa nguy hiểm của thành phố Thiên không vĩnh hằng thì căn phòng này mới lọt vào tầm mắt của quân đội!”
“Thứ ở trước mặt cậu chính là một phát minh mạnh mẽ nhất, nó lưu giữ một cấm thuật! Sau khi bị chủ nhân giữ lại thì đã được đặt bên trong thành phố Thiên không vĩnh hằng.”
“Kỹ thuật này phiên dịch sang tiếng Hán được gọi là - Thiên thần!!!”
…
“Xưởng sản xuất vũ khí trong khu quân sự rất nhiều, các sản phẩm tạo ra có độ mạnh yếu khác nhau.”
“Mà ống nuôi cầy “Thiên thần” này là một trong những thứ khủng khiếp nhất! Tất nhiên bây giờ nó mới đang tồn tại ở dạng bán thành phẩm.”
Lâm Hải Phong nói xong thì đi tới trước ống nuôi cấy, khẽ chạm vài vỏ ống, một ánh sáng khẽ lóe lên.
Nhưng Văn Vũ lại không nhìn thấy…
“Giao dịch của chúng ta có liên quan đến Thiên thần!”
…
“Nền văn minh công nghệ sinh học mới chỉ chế tạo ra được một bộ kỹ thuật Thiên thần này thôi, hơn nữa, nó là duy nhất!”
“Để tôi nói ngắn gọn với cậu về tác dụng của Thiên thần.”
Lâm Hải Phong sắp xếp từ ngữ, sau đó chậm rãi nói từng chữ từng chữ.
“Kỹ thuật này kết hợp gen của nhiều loại sinh vật lại với nhau, sau đó tạo thành một quái vật siêu cấp hoàn mỹ, một cố máy giết chóc mạnh mẽ!”
…
Chương 640 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]